<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197</id><updated>2012-02-15T00:21:04.800-08:00</updated><category term='pics'/><category term='video'/><category term='Mẹ'/><title type='text'>Hươngxưa</title><subtitle type='html'>Cho tôi về đường cũ nên thơ...</subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><link rel='next' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default?start-index=101&amp;max-results=100'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>328</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-2601432361886390672</id><published>2012-02-14T03:36:00.000-08:00</published><updated>2012-02-14T21:27:53.130-08:00</updated><title type='text'>Hãy yêu nhau đi</title><content type='html'>Bù đắp cho trăm năm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Happy Valentines day các bạn  yêu nhé.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-2601432361886390672?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/2601432361886390672/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2012/02/hay-yeu-nhau-i.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/2601432361886390672'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/2601432361886390672'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2012/02/hay-yeu-nhau-i.html' title='Hãy yêu nhau đi'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-7280117027223209579</id><published>2012-02-11T07:18:00.001-08:00</published><updated>2012-02-11T07:55:48.948-08:00</updated><title type='text'>ở nơi này 2</title><content type='html'>1. Gành hào là 1 quán hải sản quy mô ở Bãi trước Vũng tàu. Quán sạch mát lớn sát biển. Đồ ăn phục vụ chu đáo giá vừa phải. Dù ngồi ăn giữa trưa hay chiều tối, vẫn nghe sóng biển rầm rì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phòng của mình phía sau là núi, phía trước là biển. Mở cửa trước cửa sau balcony lộng gió rèm bay cuốn hết ưu phiền. Mà có ưu phiền đâu. Phone cho TNga giọng em ríu rít. Em ổn H. ơi. Giọng của TNga có nét ngây thơ đặc biệt. Mình tin con người ta ngây thơ mãi mãi ngây thơ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phone cho TNga là lúc đang ngồi ở Cafe Bình yên. Quán vắng ơi là vắng. Khi mình vào thì nhạc trổi lên. Đời con gái ước mơ đã nhiều trời cho không được mấy. Vạn người quen có mấy người thân! Em nhắc Huy đầu tiên, rồi nhắc Bảo, Nam, và Hải...:) Mà rồi em nói, người tốt thì hay bị quên. Ai bảo người em quên là người tốt. Khéo thế này mà năm ngoái bảo H ơi sao không bảo em sống sao với, nghe thương ơi là thương.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Đi ăn buffet nam bộ ở Bình quới từ năm 2001 cơ. Thế mà bây giờ vẫn thú với hò nam bộ và không khí mát mẻ ở Thanh đa với món ăn dân giã. Nhất là đi với gia đình mình có mấy ả trai hài vô đối. Có em hàng chè xanh là đắt hàng nhất nha.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. I have a new me this time. Với mái tóc ngắn mày ngài và 1 tâm hồn thư thái. Chắc sắp cạo đầu đi tu được rồi. :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4. Bao nhiêu năm xin trả nợ người*. Trả nợ một thời...em đã phụ ai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;5. Không suy nghĩ nghĩa là không thể suy nghĩ. Không biết suy nghĩ thế nào. Không biết suy nghĩ cái gì, mà vẫn không thể không suy nghĩ. Vậy là sao.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;6. Hồi đó, lâu lắm rồi. Khi vừa vào đại học. Mình đứng dưới mưa. Giọt mưa trên lá*, giọt mưa trên lá...lã chã bồi hồi.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-7280117027223209579?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/7280117027223209579/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2012/02/o-noi-nay-2.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/7280117027223209579'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/7280117027223209579'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2012/02/o-noi-nay-2.html' title='ở nơi này 2'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-8161377595775684888</id><published>2012-02-10T09:02:00.000-08:00</published><updated>2012-02-10T09:26:07.832-08:00</updated><title type='text'>ở nơi này 1</title><content type='html'>biển trời quê ta&lt;br /&gt;đẹp như gấm hoa*...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tour đi dọc biển kể như bắt đầu từ khi vác thân lên nhà Nga ngủ thân mật. Lâu rồi mới có 1 chuyến đi nhẹ nhàng đông vui như thế. N. và aL. hay nhắc câu của TNH; đã về đã đến. Resort mọc như nấm. Đẹp và hoang vắng. Những ngôi nhà thuần Việt trôi qua 2 bên của sổ. Mình cứ thắc mắc làm sao người ta sống. Ở SG thì chộn rộn, lúc nào cũng có kẻ mua người bán. ra khỏi SG rồi cuộc sống chậm chạp lam lũ hay thanh bình có lẽ, nhưng tiền đâu mà sống ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;MGM casino xây gần xong, hoành tráng bên biển. Nghe nói còn xây 1 mớ casino nữa. Thật là ác độc. Mong mọi người sẽ không đổ của cải vào đó. Mà mình vẫn giữ vững lập trường nghi ngờ nhiều đâu tư lớn là của Trung quốc mượn danh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mũi né toàn chữ tiếng Nga. Resort của mình toàn tây chơi kite surf. Ôi những chàng trai trẻ trên bãi biển xanh :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đi chơi thì phải nói đến ẩm thực. Mình được ăn quán ven đường Ngọc Dung bún bò huế to hoành tráng, phải gọi là xưởng bún bò huế. Ăn cây dừa, cây bàng rồi lẩu đầu cá PT. Tối về nhậu răng mực nướng, ngao sò ốc hến gì đó với xoài chua ngọt. Rượu uống không biết đã say hay chưa nữa...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cám ơn anh L. và em L.&lt;br /&gt;Và đặc biệt cám ơn 2 bạn yêu Vân và Nga.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-8161377595775684888?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/8161377595775684888/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2012/02/o-noi-nay-1.html#comment-form' title='5 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/8161377595775684888'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/8161377595775684888'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2012/02/o-noi-nay-1.html' title='ở nơi này 1'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-2710321181544655992</id><published>2012-02-06T02:29:00.000-08:00</published><updated>2012-02-11T10:22:31.419-08:00</updated><title type='text'>Nghe Tuấn hát</title><content type='html'>Tuần trước buổi chiều làm đẹp. Tối cùng các bạn ngồi ăn đồ Nhật ngắm tàu trên bến nhà rồng. Ăn rồi chúng mình đi nghe nhạc Mai Khôi Đức Tuấn. Chỗ ngồi rất đẹp sau lưng Phạm Duy. Bác Phạm Duy già ngồi được đến tận cuối buổi, nghĩa là 12 rưỡi đêm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuấn là classmate của Út. Nghe nói Tuấn học giỏi. Tuấn hát cùng Khôi 2 bài, Thà như giọt mưa, thà như mưa gió đến ôm tượng đá, có còn hơn không. Có còn hơn không. Phần sau là solo của Tuấn. Hát không biết mệt, không đuối không kém nhiệt tình đến phút chót. Giọng Tuấn khỏe, trữ tình, cổ điển. Vài bài đầu chỉ hơi sợ Tuấn phô trương kỹ thuật quá, mà Tuấn trẻ, sẽ không thấm được cái day dứt của nhạc tình xứ mình. Nhưng mà sau đó bị thuyết phục hoàn toàn bởi năng lượng của Tuấn. Bởi nhiệt tình của Tuấn. Bởi sự tự tin, hết mình và làm chủ sân khấu của Tuấn. Và mê cái kỹ thuật biểu diễn của Tuấn, musical body language của Tuấn. Tuấn hát Thôi nín đi em lệ đẫm vai rồi. Tuấn hát Tình ca, Hương xưa, :) và Áo anh sứt chỉ đường tà, diễn như nhạc kịch...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cám ơn Nga, V.Anh, Vân và Lành cho H 1 đêm nhạc thật hay.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-2710321181544655992?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/2710321181544655992/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2012/02/nghe-tuan-hat.html#comment-form' title='7 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/2710321181544655992'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/2710321181544655992'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2012/02/nghe-tuan-hat.html' title='Nghe Tuấn hát'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-3511303735378868776</id><published>2012-02-02T16:12:00.000-08:00</published><updated>2012-02-02T16:44:28.032-08:00</updated><title type='text'>thương nhớ nơi quê nhà</title><content type='html'>1. bảo với 'bạn tắm mưa', mỗi lần về H gặp 1 bạn blog đó. Bạn bảo, H. hứa cho bạn coi blog đó nha. H. cười ỏn ẻn, ừa, đóng hoài. Sau đó không dám khoe chuyện blog nữa. Lúc đó là 2 đứa đi ăn ốc ở gần nhà.&lt;br /&gt;Hồi đó 2 đứa học cấp 2 chung trường. Rồi cùng đi thi chuyên lý. Rồi cùng thi Bách khoa. Từ Đức, bạn qua Nga thăm H. 3-4 bận. Thư tay thì cứ đều đặn hàng tháng. Người ta hay hỏi, có tình bạn thật sự giữa nam và nữ không, thì có bạn của H đây. Làm bạn, không gì hơn là mong cho nhau hạnh phúc, dù có ở đâu, làm gì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. N5 gặp mặt. Có ít nhất 2 bạn mình đã không gặp gần 1/4 thế kỷ (:) Là D. mua vui cho các bạn bằng chuyện tình tự kể của D. Là cái câu thơ này: Cho hay những kẻ tình si. Chung quy rút cuộc cũng đi từ trần. :))) D. nhỏ hơn H. 1 tuồi, D bảo H chê tao con nít, mà rút cuộc H. chọn thằng B. là sao ( B. nhỏ hơn H. 2 tuổi nha) D. bảo, mối tình đầu của tao đó, T. kiên quyết đính chính, mày phải hỏi H coi có không, D đính chính, ừa tao yêu đơn phương, 3 năm, lần đầu tiên thất tình...Má tao còn nhớ...hehe... Ngồi đó đối diện với chừng đó bạn trai lớp mình. Mà truy vấn thật sự H. yêu ai hồi đó, thật là đáng xấu hổ cho H. Bạn Q bảo, thôi tụi mình già rồi, có gì  huỵch toẹt nói ra hết đi mà ...:)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. Sẽ cố gắng gặp Chuyên lý và các bạn bác sĩ trước bữa đi.&lt;br /&gt;4. Sẽ có 2-3 chuyến đi ngoại thành trước khi đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lúc rày người ta chưng bông lúa non nha. Thèm được nhìn thấy ruộng lúa rồi đó.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-3511303735378868776?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/3511303735378868776/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2012/02/thuong-nho-noi-que-nha.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/3511303735378868776'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/3511303735378868776'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2012/02/thuong-nho-noi-que-nha.html' title='thương nhớ nơi quê nhà'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-4144614321373701317</id><published>2012-01-31T01:44:00.000-08:00</published><updated>2012-01-31T01:58:46.427-08:00</updated><title type='text'>Lạc (lost)</title><content type='html'>Lạc là điểm hẹn của nhóm mình, có N, H,V, VA, L. Lạc là quán ăn Thái, chỗ ngồi ok, đồ ăn ok, rượu hơi yếu. Nga hay gọi món cá rô chiên xù, lạ lắm. Cá rô đánh tơi như bông gòn chiên giòn, màu như thịt chà bông vậy, ăn với gỏi xoài. Ăn ở Lạc có thể ngồi trên 1 cái giường.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đúng ra là có thể đi đó đi đây, rất nhiều nơi, nhưng hôm nay suy nghĩ kỹ rồi. Mục đích chính vẫn là ở gần ba mẹ được nhiều hơn. Thôi đi chơi khi nào cũng được. Đời còn dài mà chân thì rong ruổi cũng nhiều rồi. Tiếc chi đâu.&lt;br /&gt;Lần này không chụp hình. Cuối tuần này đi dọc bờ biển Việt. Hôm nay họp mặt đến 3 nơi nhen.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-4144614321373701317?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/4144614321373701317/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2012/01/lac-lost.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/4144614321373701317'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/4144614321373701317'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2012/01/lac-lost.html' title='Lạc (lost)'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-6664462790351630116</id><published>2012-01-29T15:34:00.000-08:00</published><updated>2012-01-29T16:02:26.021-08:00</updated><title type='text'>nợ</title><content type='html'>1.&lt;br /&gt;2. My 1 buổi cafe.&lt;br /&gt;3. Chị Hoa và em D thuốc&lt;br /&gt;4. Hẹn hò với các bạn CL và các bạn BS.&lt;br /&gt;5. Hẹn hò với các bạn N5&lt;br /&gt;6. nợ với bản thân những chuyến viễn du, massage, spa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuối cùng là em còn nợ anh công viên ghế đá. :)&lt;br /&gt;Những ngày qua bận tít mù vì Út. Ăn 1 cái tết giản dị nhất mà sao thấy vui lại như xưa. Em vẫn không đổi thay.Hôm nay mọi người đi làm lại. Như thế là hết tết rồi. Mai vẫn còn nở. Ba vậy mà rất thích hoa. Nhưng đi chợ hoa với ba vui lắm. Người ta mời chào, ba bảo, không, tôi chỉ thưởng thức thôi chứ không mua đâu. Hay chưa, như thế đỡ mất công người ta mời chào mình chứ hả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái quan trọng nhất mà mình cảm nhận được là mọi người cuống quýt vì nhau. Lễ nghĩa sao quan trọng bằng chân tình. Những người chọn chân tình mà sống nhìn thấy thật là an lòng. Mình đã từng bất an vì không thấy được tình yêu xung quanh. Không thấy người ta yêu nhau. Nhưng bây giờ an lòng rồi. Giọt mưa trên lá, cuống quýt đợi chờ...Em biết yêu lần đầu. :)***&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-6664462790351630116?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/6664462790351630116/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2012/01/no.html#comment-form' title='10 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/6664462790351630116'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/6664462790351630116'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2012/01/no.html' title='nợ'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>10</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-8247020667256841119</id><published>2012-01-26T05:17:00.000-08:00</published><updated>2012-01-26T17:35:49.312-08:00</updated><title type='text'>tưởng rằng được quên</title><content type='html'>&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;iframe src="http://www.youtube.com/embed/qAaK7Laqhvg" allowfullscreen="" width="420" frameborder="0" height="315"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(TCS)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Một lần chợt nghe quê quán tôi xưa&lt;br /&gt;Giọng người gọi tôi nghe tiếng rất nhu mì&lt;br /&gt;Lòng thật bình yên mà sao buồn thế&lt;br /&gt;Giật mình nhìn tôi ngồi hát bao giờ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Rồi một lần kia khăn gói đi xa&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Lòng thật bình yên mà sao buồn thế&lt;br /&gt;Giật mình nhìn tôi ngồi khóc bao giờ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đường nào quạnh hiu tôi đã đi qua&lt;br /&gt;Đường về tình tôi có nắng rất la đà&lt;br /&gt;Đường thật lặng yên lòng không gì nhớ&lt;br /&gt;Giật mình nhìn quanh ồ phố xa lạ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đường nào dìu tôi đi đến cơn say&lt;br /&gt;Một lần nằm mơ tôi thấy tôi qua đời&lt;br /&gt;Dù thật lệ rơi lòng không buồn mấy&lt;br /&gt;Giật mình tỉnh ra ồ nắng lên rồi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mọi người có nhớ quán Cục gạch H posted hình lên năm trước không. Nga bảo Pit and Jolie kỳ rồi ghé đó đó. Biết đâu ngồi cái ghế mình ngồi Nga hỉ :)&lt;br /&gt;Ngô Thời Nhiệm có mấy quán cafe rất dễ thương. Nhưng mà bữa rồi hẹn anh bạn việt kiều kia buổi tối đến đó xong, mình phải chạy 1 mạch ra Highland vì buổi tối mà ngồi quán mờ là mình buồn ngủ. Highland là cafe lề đường cao cấp. Ở ngay trung tâm thành phố, đèn sáng trưng. Ngồi nhìn bà con đi chụp hình xuân, nhạc xuân réo rắt, anh thì cũng nói liên tục mà sao mình vẫn buồn ngủ. Đành lê lết 1 show nữa rồi về ngủ. H.  ơi là H.&lt;br /&gt;Sáng mùng 4 ngồi Sỏi đá với Nga. Có tin không ai nói thời gian làm gì, chứ bạn mấy chục năm của mình ngồi đó lúc nào cũng vậy. Vẫn là người mình có thể thổ lộ bao thâm cung bí sử, bao chuyện trên trời dưới đất không đầu không đuôi.&lt;br /&gt;Bữa ngồi Sunwah, mọi người gọi sinh tố bơ còn mình thì gọi sinh tố bia nha bà con.  Nhưng mà uống có nửa ly xỉn xỉn cha nó mất rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nga nhắc bài này. Nghe lại càng thấm nha.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-8247020667256841119?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/8247020667256841119/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2012/01/tuong-rang-uoc-quen.html#comment-form' title='9 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/8247020667256841119'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/8247020667256841119'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2012/01/tuong-rang-uoc-quen.html' title='tưởng rằng được quên'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/qAaK7Laqhvg/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>9</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-7206222389258239881</id><published>2012-01-23T19:53:00.000-08:00</published><updated>2012-01-24T01:44:01.256-08:00</updated><title type='text'>chuyện linh tinh của H.</title><content type='html'>Tôi được sinh ra ở Hà nội. Nhưng trí nhớ nhỏ nhoi của tôi không lưu lại được gì. Tôi lớn lên, học chữ, mơ mộng ở Sài gòn này trước khi đi rất xa, đi rất lâu. Xa đến nỗi, lâu đến nỗi cứ ngờ ngợ mình là người nhà hay là khách ở quê hương.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhớ năm tôi chừng 12 tuổi, tôi chỉ ước là ba mẹ tôi dọn về 1 vùng quê nào đó. Nơi có sông, có rừng.  Rồi khi bắt đầu biết mơ mộng chuyện yêu đương, thì cứ là mơ 1 hoàng tử gặp giữa rừng. Và mình thì mặc áo đầm thướt tha như công chúa. :)&lt;br /&gt;Sau đó thì các giấc mơ trai gái cứ tầm thường đi. Hồi cấp 2 cứ mơ cảnh "đã khuya rồi sao còn ngồi đếm sao"  (đến giờ vẫn còn mơ 1 chàng tâm đầu ý hợp ngồi ngắm sao với mình đó)...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm nay mùng 2. Người ta bảo hết tết rồi. Mọi sinh hoạt dần dà trở lại bình thường. Dù sao mình cũng lấy lại được bình tĩnh để thấy cuộc đời vẫn đẹp sao. Tôi thích đi dạo lòng vòng trong chợ. Không lượt là son phấn. Với 1 tâm thần sảng khoái. Nhìn hàng cá tươi. Hàng rau xanh. Hàng quà vặt và hàng cà phê em Thảo. Biết bao nhiêu hình ảnh mộc mạc đẹp đẽ tôi muốn ôm hết vào trái tim mình. Yêu đương là thú đau thương phải không? Càng yêu nhiều, càng nhớ nhiều thì càng mất nhiều sức lực. Mà mình vẫn muốn. :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở xeo xéo nhà mình có 1 cái nhà nhỏ xíu. Không hiểu sao bao năm mà vẫn nghèo y chang hồi xưa. Trong căn nhà đó có 1 anh chàng chắc ít học, trông rất đẹp trai thư sinh. Thông thường chả nói năng gì rồi sau đó cứ ngồi sau máy may, mà cũng không phải là tiệm may gì đâu nha, vậy mà cũng lấy vợ sanh con rồi ngồi sau máy may tiếp. Vẫn giữ trắng trẻo thư sinh như hồi nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau giao thừa đi chùa Giác quang với mẹ. Mùng 1 đi chùa Xá lợi với Văn Thơ và mấy em. Ngôi chùa này nằm gần trường Minh Khai, hồi xưa hay cùng Diễm Hằng vào ngồi học bài thi đại học.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chỉ cầu xin an lành an lành an lành cho tất cả.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-7206222389258239881?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/7206222389258239881/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2012/01/chuyen-linh-tinh-cua-h.html#comment-form' title='6 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/7206222389258239881'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/7206222389258239881'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2012/01/chuyen-linh-tinh-cua-h.html' title='chuyện linh tinh của H.'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-5499424097843913593</id><published>2012-01-22T05:56:00.000-08:00</published><updated>2012-01-22T15:54:16.351-08:00</updated><title type='text'>lòng mình đang tết</title><content type='html'>Bữa đón mình về, mọi người kể chuyện nhận lương trễ của công chức, em trai bảo, trời sắp tết không quan trọng bằng lòng mình đang tết, ý nhà nước là vậy :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như nhận xét của mình, năm nay người ta nghèo hơn. Mà xứ mình kỳ nha, nghèo cái vui, nghèo cái xả láng tình cảm hơn hà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vui nhất những ngày cuối năm. Bà con tặng quà nhau vui như Xmas ở tây vậy. Ta nói bánh trái rượu chè trao qua trao lại mệt nghỉ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm nay không có đêm 30. Anh không đến thăm em đêm 30 được rồi. Chợ tết 28 vui hết chỗ nói. Từ hàng rau tới hàng trái cây thức trắng đêm. Trai chợ tổ chức nhậu trên sạp thịt mướn dàn loa tổ chảng hát karaoke mùi mẫn hết biết. Làm em Văn đi ngang cũng nhảy street dance luôn. Mình đi nhậu mực xé lề đường coi show anh em bán dưa nhậu xỉn quờ tay đánh lộn vui mà nguy hiểm hết biết. Mà mấy đứa nhỏ nói ông này năm nào cũng xỉn đập dưa hấu vậy hết :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hồi chiều đi chợ hoa Hồ Thị Kỷ. Nhà Thơ cắm Cát Tường. Nhà mình mua hồng cam hồng vàng và lay-dơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm qua đi đường hoa Nguyễn Huệ. Ngồi Sunwah uống cafe ngắm người, ngắm tuổi trẻ tiếp tục trôi qua.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhạc xuân bài nào cũng hay. Nghe thiệt là phấn chấn nha.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn 1 chút nữa thôi là giao thừa. Chúc tất cả bạn bè blog của Hương một năm thật hạnh phúc.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-5499424097843913593?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/5499424097843913593/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2012/01/long-minh-ang-tet.html#comment-form' title='8 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/5499424097843913593'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/5499424097843913593'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2012/01/long-minh-ang-tet.html' title='lòng mình đang tết'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>8</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-1005992684028612253</id><published>2012-01-19T02:44:00.000-08:00</published><updated>2012-01-23T16:13:52.069-08:00</updated><title type='text'>Sài gòn một cuối năm</title><content type='html'>tôi nói với bạn tôi rằng năm nay tệ lắm. Tệ ở chỗ tinh thần sa sút đáng kể hồi giữa năm mà mãi mới vớt mình lên được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;trước khi tôi về bạn tôi có hẹn gặp, để bảo Hương về đi ( đường trần đâu có gì :)Thì cho dẫu có vui có buồn có sao đi nữa đã hứa sum vầy là sẽ phải sum vầy thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;bạn tôi nói về sự yên ổn. Hóa ra yên ổn cũng rất là trừu tượng. Tôi nghĩ cái mặt tôi nó đần ra khi nghe về sự lạc lõng và yên ổn. Sorry T ơi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không hiểu sao cái chuyến đi này lại thành rất thú vị. Mọi cái diễn ra chậm chạp. Ủ một giấc mơ thay đổi lớn mà rất là uể oải nhé. Cám ơn chàng đại hàn chủ lò soft tofu đa quốc gia ngồi kế bên không quản ngại đứng lên ngồi xuống cho mình suốt chuyến bay. Q ra đón H. Và Ba và em trai và Thơ Văn. Hôm sau Q nói là nhìn H lần này lạ làm sao đó. :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lý Lan nói về sự tối giản của cuộc sống.Mình sắp :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sài gòn quanh khu mình cũng uể oải, rã rượi sao đó. Kinh tế suy thoái. Mà có khi lại hay. Con người ta không quá phấn chấn ăn chơi xô xát chụp giựt. Hàng cũng bớt nói thách. Tại mình hay tại năng lượng ai cũng vơi đi hết rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kịp đi ăn lẩu dê với B. Bạn của em trai. B là 1 chàng trai chạc tuổi mình rất nam tính và nam bộ. Rổn rảng đơn giản. Cao to đẹp trai. Ước gì mình trẻ như năm cũ. :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không buồn không vui, chỉ thấy sao tất cả mọi cái đều không thuộc về mình. Như đúng là cõi tạm. Mà mình thì không tin luân hồi. Không tin kiếp sau gì sất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em cà-phê của mình đã lên giá 11K/ly Năm ngoái là 8K. Giả tỷ mình là 1 anh chàng lao động, mình có chọn em này không nhỉ. Như thế thì hạnh phúc đơn giản biết bao.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đường phố SG vắng. Lớp bỏ về quê rồi vì nghỉ làm sớm. Lớp ở lại chắc không về vì ít tiền quá. Tiền ơi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những ngôi biệt thự trong thành phố ngày càng kém độ cổ tích. Chiễm chệ khoe của không bí ẩn đài các như xưa. Nơi phải ẩn dấu những câu chuyện thú vị cho mình. Mình thích, bỗng thích những balcony nhỏ xíu trồng đầy cây, gọn gàng quạnh hiu chút cũng được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mà bỗng dưng cũng không ghét 1 ai hết. Tình yêu, trong cái cõi này cứ là đong đưa trao gửi. Ta thương ta, ta thương mọi người ngày sau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm nay sẽ không bắc tiến. Có thể đi Đà lạt, Vũng tàu và Siêm-riệp thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kim cúc 90K/chậu thiệt bự. Mai không nở rồi. Mai chắc cần nắng. Năm nay đào ở thành phố cũng nhiều. Nhưng hoa trái bánh mứt năm nay cũng không quan trọng bằng biếu xén lễ nghĩa những ngày cuối năm này....&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-1005992684028612253?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/1005992684028612253/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2012/01/sai-gon-mot-cuoi-nam.html#comment-form' title='9 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/1005992684028612253'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/1005992684028612253'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2012/01/sai-gon-mot-cuoi-nam.html' title='Sài gòn một cuối năm'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>9</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-6834288763183186923</id><published>2012-01-14T16:36:00.000-08:00</published><updated>2012-01-14T22:40:23.726-08:00</updated><title type='text'>hello from Vietnam</title><content type='html'>Ngày thứ 4 ở nhà. Tôi dò dẫm xem xung quanh người ta sống thế nào. Người ta vui buồn hạnh phúc ra sao.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tết đến chậm chạp. Em dâu mua hoa đợt 1 chờ tết. Bao lì xì đã giăng thấp thoáng quanh chợ. Em Văn hát bài Happy Birthday bằng tiếng Anh. Mây nói chuyện Toán học cười muốn chết. Vô cùng nữ tính, hứa hẹn 1 blonde vui vẻ, yêu vô cùng. Thơ vẫn dịu dàng chỉ gắt gỏng với em Văn thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chợ sáng thật tuyệt vời. Đi 1 vòng chợ với Thơ, ngày hôm sau với em dâu là đã thèm ăn đủ thứ rồi. Mẹ và em mua mận và thơm(dứa) bỏ đầy tủ lạnh cho mình. Quán bún bò đối diện nhà đã mở lại mấy tháng nay. 25K/tô nấu cũng được lắm. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nga dẫn đi Spa. Thương Nga quá. Thấy cũng mắc mà thật ra không có đã lắm Nga ơi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sẽ sên mấy kg mứt dừa non ăn tết. Sau tết nếu siêng sẽ sên thêm mấy kg mang đi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tạm thời vậy đã nha.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-6834288763183186923?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/6834288763183186923/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2012/01/hello-from-vietnam.html#comment-form' title='6 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/6834288763183186923'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/6834288763183186923'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2012/01/hello-from-vietnam.html' title='hello from Vietnam'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-5056836833180330684</id><published>2011-12-09T10:13:00.000-08:00</published><updated>2011-12-23T16:30:42.079-08:00</updated><title type='text'>Thơ</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-qBbRZTQzrYw/TvQaf10RU_I/AAAAAAAABVU/VvyaR6dalr0/s1600/DSC_6625.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 213px; height: 320px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-qBbRZTQzrYw/TvQaf10RU_I/AAAAAAAABVU/VvyaR6dalr0/s320/DSC_6625.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5689201363600364530" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-GCVHsATUGYY/TvQafv6cZZI/AAAAAAAABVI/UTK0oodRUVY/s1600/DSC_6624.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 213px; height: 320px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-GCVHsATUGYY/TvQafv6cZZI/AAAAAAAABVI/UTK0oodRUVY/s320/DSC_6624.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5689201362015643026" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-g4tAkSyfS2E/TvQafM1a47I/AAAAAAAABU8/2TAsZY7qB64/s1600/DSC_6621.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 213px; height: 320px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-g4tAkSyfS2E/TvQafM1a47I/AAAAAAAABU8/2TAsZY7qB64/s320/DSC_6621.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5689201352599331762" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-8Sq682dpuzU/TvQafGqf4tI/AAAAAAAABUw/1hsIyDnnCg8/s1600/DSC_6620.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 213px; height: 320px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-8Sq682dpuzU/TvQafGqf4tI/AAAAAAAABUw/1hsIyDnnCg8/s320/DSC_6620.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5689201350942909138" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-ut5fgepz3Bs/TvQagFTOBtI/AAAAAAAABVg/fyRhaKe2hTc/s1600/DSC_6626.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 213px; height: 320px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-ut5fgepz3Bs/TvQagFTOBtI/AAAAAAAABVg/fyRhaKe2hTc/s320/DSC_6626.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5689201367756703442" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Áo xanh chụp trước khi đi biểu diễn lần đầu tiên nè...Nghe đồn em đàn hơi loạn nhịp nhưng trôi chảy áo đẹp và em vui, ông bà vui, vậy là cám ơn em và cô giáo em rồi. :)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-5056836833180330684?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/5056836833180330684/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/12/tho.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/5056836833180330684'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/5056836833180330684'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/12/tho.html' title='Thơ'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-qBbRZTQzrYw/TvQaf10RU_I/AAAAAAAABVU/VvyaR6dalr0/s72-c/DSC_6625.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-7265345425739747180</id><published>2011-12-04T14:40:00.000-08:00</published><updated>2011-12-04T14:42:26.284-08:00</updated><title type='text'>winter</title><content type='html'>Mùa đông năm nay mọi chuyện tốt hơn rồi. I am so ready to go home.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-7265345425739747180?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/7265345425739747180/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/12/winter.html#comment-form' title='5 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/7265345425739747180'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/7265345425739747180'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/12/winter.html' title='winter'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-675615926071017323</id><published>2011-11-23T14:55:00.000-08:00</published><updated>2011-11-23T19:11:05.738-08:00</updated><title type='text'>Tạ ơn nhau</title><content type='html'>T. của H. (!) nói là never care for holidays, just a day off. Năm nào nghe câu này cũng mỉm cười hết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;cách đây mấy mùa mưa (!) có đọc 1 bài tạ ơn của Lừng trên 360 vô cùng cảm động. Đọc xong coi Lừng là bạn luôn. Văn chương nó mị lụy vậy đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;người ta nói Phú quý sanh lễ nghĩa.  Vậy cũng tốt thôi. Nhưng mà bần hàn cũng có cái lễ nghĩa  long lanh của nó chớ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày của Cha, ngày của Mẹ, Lễ Vu lan, mùa Tạ ơn, Lễ Giáng sinh...Chẳng có ngày nào là của mình hết. Mình cố mang mình về 1 chốn nào đó mà cứ thấy lạc lõng. Rời xa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng cái mùa Merry như thế này không được nói chuyện buồn. Như G. nói phải là đi bộ lang thang trên phố đêm, mới thấm hết vào lòng được cái không khí lễ hội của đất trời. Mới thấm hết 1 mùa cô đơn nữa G. nhỉ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Ơn em thơ dại từ trời&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Theo ta xuống biển vớt đời ta trôị&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Ơn em dáng mỏng mưa vời&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Theo ta lên núi về đồi yêu thương.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Ơn em ngực ngải môi trầm&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Cho ta cỏ mặn trăm lần lá ngoan.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Ơn em hơi thoảng chỗ nằm&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Dấu quanh dấu quẩn nỗi buồn một nơị&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Ơn em tình những mù lòa&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Như con sâu nhỏ bò qua giấc vùị&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Ơn em hồn sớm ngậm ngùi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Kiếp sau xin giữ lại đời cho nhaụ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Tạ ơn em&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Tạ ơn em...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Từ Công Phụng)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Chúc tất cả bạn blog yêu quý lễ tạ ơn vui vẻ đầm ấm nhé.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-675615926071017323?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/675615926071017323/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/11/ta-on-nhau.html#comment-form' title='5 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/675615926071017323'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/675615926071017323'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/11/ta-on-nhau.html' title='Tạ ơn nhau'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-7287035548795025089</id><published>2011-11-21T20:49:00.000-08:00</published><updated>2011-11-21T21:21:41.069-08:00</updated><title type='text'>những chuyện không liên quan</title><content type='html'>hôm kìa xem phim One Day. Xem rồi buồn 3-4 ngày.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tối hôm kia mơ thấy road trip với 1 người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;chiều qua anh bạn 2 năm chưa gặp mặt cho má ảnh nói chuyện với mình. Hết hồn luôn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Út forward câu thơ này:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ ơi mẹ đẹp như tiên&lt;br /&gt;Mẹ thêm dấu huyền mẹ gửi cho con...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;háhá ...Mắc cười thiệt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lấy chồng là việc quá khó. :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Love iphone ở chỗ coi thời tiết. Mỗi ngày mình check tất cả mọi nơi có người yêu quý của mình ở coi bên nớ nóng hay lạnh. Không hiểu làm chi nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm qua nói chuyện với em Thơ. Thơ nhỏ nhẻ thiệt  là  ít nói nha.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn chuyện cái nhà văn kia viết đoạn "nó thích khen thì khen cho nó chết" thiệt hay mà hổng cho copy lên đây nữa.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-7287035548795025089?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/7287035548795025089/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/11/nhung-chuyen-khong-lien-quan.html#comment-form' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/7287035548795025089'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/7287035548795025089'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/11/nhung-chuyen-khong-lien-quan.html' title='những chuyện không liên quan'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-8296605195096092196</id><published>2011-11-18T09:04:00.000-08:00</published><updated>2011-11-18T22:09:39.934-08:00</updated><title type='text'>Nostalgie</title><content type='html'>&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Niềm thương nhớ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;em với anh còn đó&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;em khóc u tình cũng như anh&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có  những mùa xuân trong trẻo và vô tư. Những buổi sáng nghe chim hót trên  cành, nghe tuyết tan dưới chân. Những ngày tháng như những cánh hoa đẹp  nhất nhẹ nhàng rơi xuống bàn tay này, rồi  gió cuốn đi. Bạn có biết tôi  thương nhớ bạn, tôi thương nhớ tôi và những tháng ngày xa xưa của chúng  ta đến tan nát cõi lòng không.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Niềm thương nhớ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;ta trói nhau vào đó&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;xơ xác như đời giữa đêm thanh&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng mình giống nhau nhiều lắm. Giống  đến nỗi phải giả vờ quay mặt đi. Và rồi không giả vờ mà đã cứ thế đã đi...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Ở đây chốn xa xôi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;một xứ tuyết đơn côi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;vùi thân trong lạnh lùng&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;nghe gió than không ngưng&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;em mắt xưa yêu kiều&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;nay tóc mây tiêu điều&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;thời gian giết cuộc đời&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;nhớ thương ơi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Còn đâu nắng&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;soi bóng trên thềm vắng&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;chim hót trên cành lúc xuân xanh&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Còn đâu nữa&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;thơm ngát hương mùi tóc&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;môi má đa tình nép vai anh&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Thời gian đã trôi mau&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;tình len lén đi sau&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;chưa ấm êm cuộc đời&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;nay đã như mây trôi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;em có nghe mưa về&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;cho gió thêm ê chề&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;thời gian đã tàn rồi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;nhớ thương ơi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Em có mong hay chờ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;son phấn sẽ phai mờ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;thời gian sẽ nhạt nhòa&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;nhớ thương ơi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;em khát khao yêu đời&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;em bỗng dưng xa người&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;rồi xa vắng cuộc đời&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;nhớ thương ơi ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;Nếu  có ước, tôi ước mình yêu nhau. Ngày đó. &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Dù một khoảnh khắc sớm phai tàn&lt;/span&gt;...&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt; &lt;span class="commentBody"&gt;Il neigeait du feu,&lt;br /&gt;il pleuvait du bleu,&lt;br /&gt;elle était jolie...&lt;br /&gt;Nostalgie!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="commentBody"&gt;Elle avait envie&lt;br /&gt;de brûler sa vie&lt;br /&gt;sous un vrai printemps...&lt;br /&gt;Elle avait vingt ans.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;(fr. Huy)&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-8296605195096092196?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/8296605195096092196/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/11/nostalgie.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/8296605195096092196'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/8296605195096092196'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/11/nostalgie.html' title='Nostalgie'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-504464829221418968</id><published>2011-11-16T10:11:00.000-08:00</published><updated>2011-11-16T23:01:30.105-08:00</updated><title type='text'>Ngày xưa nà</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-UHwfnYRcFzA/TsQIwFXKYzI/AAAAAAAABTQ/EQ-t1aQodCU/s1600/IMG_1567c.jpg"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-ikmKGG7W1_g/TsQIwfWywoI/AAAAAAAABTc/pXC4pfFudXw/s1600/IMG_1563.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 190px; height: 320px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-ikmKGG7W1_g/TsQIwfWywoI/AAAAAAAABTc/pXC4pfFudXw/s320/IMG_1563.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5675671059537511042" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Mình bị sa đà FB rồi nên mình hổng biết viết gì, với tấm lòng thành thật :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tình em đóa hoa hồng lặng lẽ thơ ngây bên thềm (&amp;amp;&amp;amp;)&lt;br /&gt;Tình em như khúc sông quê nhà khao khát con thuyền xa (&amp;amp;&amp;amp;)&lt;br /&gt;Tình em như gió gào tình em như sóng xô&lt;br /&gt;Dạt trôi đến bến bờ có người mong nhớ...(&amp;amp;&amp;amp;&amp;amp;)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;:))))&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-504464829221418968?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/504464829221418968/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/11/ngay-xua-na.html#comment-form' title='5 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/504464829221418968'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/504464829221418968'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/11/ngay-xua-na.html' title='Ngày xưa nà'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-ikmKGG7W1_g/TsQIwfWywoI/AAAAAAAABTc/pXC4pfFudXw/s72-c/IMG_1563.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-8869321587789335656</id><published>2011-11-15T12:56:00.000-08:00</published><updated>2011-11-15T22:17:22.744-08:00</updated><title type='text'>Những tháng ngày hạnh phúc.</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-bFH9hPfW5tU/TsLTTfgKa2I/AAAAAAAABS8/pJjW6Vqp2Ik/s1600/trungquoc1%2B066.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 234px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-bFH9hPfW5tU/TsLTTfgKa2I/AAAAAAAABS8/pJjW6Vqp2Ik/s320/trungquoc1%2B066.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5675330812267621218" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-Cv8uwczbGuc/TsLTSxTYBnI/AAAAAAAABSs/JBfXX6kQMhw/s1600/trungquoc1%2B029c.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 214px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-Cv8uwczbGuc/TsLTSxTYBnI/AAAAAAAABSs/JBfXX6kQMhw/s320/trungquoc1%2B029c.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5675330799865955954" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-4lzsrEzMOD4/TsLTSmcqoGI/AAAAAAAABSg/IB3IpF8Gq4o/s1600/trungquoc1%2B028c.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 220px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-4lzsrEzMOD4/TsLTSmcqoGI/AAAAAAAABSg/IB3IpF8Gq4o/s320/trungquoc1%2B028c.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5675330796952133730" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-2gwQ5nF9aeo/TsLTUvfU-UI/AAAAAAAABTE/97zJTXr60Hg/s1600/trungquoc1%2B067.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-2gwQ5nF9aeo/TsLTUvfU-UI/AAAAAAAABTE/97zJTXr60Hg/s320/trungquoc1%2B067.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5675330833738955074" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Ba Mẹ in China 2006.&lt;br /&gt;Bất đáo trường thành phi hảo hán. Ba mẹ vậy là hảo hán rồi nha.&lt;br /&gt;Năm  2005 và 2006 con về nhà rất nhiều lần. Vì nhớ nhà, vì nhà mình có hỷ sự. Rồi 4 người nhà mình đi Trung quốc. Đoàn chỉ có 10 người. 4 cô chú bạn nhau từ trẻ. Một cô là họa sĩ lấy chồng việt kiều Pháp rồi sống ở Canada, đang theo dự án hồi hương. 1 cô làm quảng cáo và chồng. Hai em gốm sứ. Thằng 4 được mấy cô chú khen quá chừng chừng...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-8869321587789335656?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/8869321587789335656/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/11/ba-me-in-china-2006.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/8869321587789335656'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/8869321587789335656'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/11/ba-me-in-china-2006.html' title='Những tháng ngày hạnh phúc.'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-bFH9hPfW5tU/TsLTTfgKa2I/AAAAAAAABS8/pJjW6Vqp2Ik/s72-c/trungquoc1%2B066.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-1895131224851101233</id><published>2011-11-10T11:29:00.001-08:00</published><updated>2011-11-10T15:45:47.404-08:00</updated><title type='text'>dạ khúc</title><content type='html'>&lt;div class="left typeactive"&gt;             Dạ Khúc (Sérénade)&lt;/div&gt;&lt;div&gt;     &lt;/div&gt;                                  (Franz Schubert)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiều buồn nhẹ xuống đời&lt;br /&gt;Người tình tìm đến người&lt;br /&gt;Thấy run run trong chiều phai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vẻ sầu của đoá cười&lt;br /&gt;Tình bền của lứa đôi&lt;br /&gt;Thoáng hương trong chiều rơi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiều nay hát cho xanh câu yêu đời&lt;br /&gt;Cho người thôi khóc thương ai&lt;br /&gt;Cho niềm yêu đến bên tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiều nay lỡ ghé môi trên mi sầu&lt;br /&gt;Ru người qua chốn thương đau&lt;br /&gt;Cho làn nước mắt chìm sâu...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng hơn tháng nay anh T. học đàn Serenade của Schubert. Anh nói lúc nhỏ nghe Lệ Thu hát. Anh thích bài này lắm. Anh T. là 1 người học trò lớn super dễ thương của H. Mình làm việc với nhau cũng 2 năm rồi anh T ha. Lúc nào cũng thấy anh T là  kiểu mẫu của Người anh xóm đạo. :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thật ra hôm nay mình mới nghe lời Việt của Phạm Duy viết cho bài này. Mình không post nhạc, cho mọi người tự ca luôn...:)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-1895131224851101233?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/1895131224851101233/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/11/da-khuc.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/1895131224851101233'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/1895131224851101233'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/11/da-khuc.html' title='dạ khúc'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-1026982922627905022</id><published>2011-11-08T20:34:00.001-08:00</published><updated>2011-11-08T21:09:05.905-08:00</updated><title type='text'>Những ngày không ở nhà.</title><content type='html'>Văn kể như vầy:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con  mất dép rồi con vô học võ thằng kia nó lấy dép con con lấy dép thằng kia thằng kia không cho con lấy dép nó con mất dép rồi. ( Kể xong bỏ chạy ra coi tivi, thằng kia thằng kia là 2 thằng đó nha bà con)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ Văn kêu Văn biểu diễn tiếng Anh cho bác H.&lt;br /&gt;Hỏi trái táo là gì? (quá dễ há) apple&lt;br /&gt;Con chó là gì? dog&lt;br /&gt;Con mèo là gì? cat&lt;br /&gt;quả chuối là gì? (im lặng) Bà gì?...  ná-nà. ( à ha :))&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kỳ này về bác H sẽ dạy con chữ hạnh phúc cho nó trí tuệ nghen. Hạnh phúc là gì? Một mai con lớn lên, chỉ mong con nhớ là con có 1 đại gia đình thương yêu con nhiều lắm, và những ngày tháng tuổi thơ thật là vui vẻ.  Con có biết là bác H cám ơn tụi con vô cùng. Thơ xinh ngoan học giỏi và biết trông em Mây em Văn. Con và Mây ngọt ngào dí dỏm. Tụi con đã làm cho ông bà hạnh phúc những tháng năm tuổi già này biết bao nhiêu. Hạnh phúc là sự tiếp nối, là tình thương yêu vô điều kiện chúng ta đã trao cho nhau. Cuộc đời vậy là đủ. Hành trang này là đủ, Văn à.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bác H biết sẽ còn lâu lắm con mới đọc được những điều này, coi như bác H viết cho chính mình thôi. Mai sau nghe Văn, con sẽ bước ra thế giới. Bác H hứa sẽ dắt tụi con đến châu Âu, châu Mỹ. Đi thăm bác Hoàng bên Úc nữa nhen. Tụi con sẽ thấy thế giới với nhiều văn hóa khác nhau, nhưng đâu đâu cũng là con người. Con sẽ chạm vào được mọi thứ nhưng vẫn không gì sánh bằng tình yêu con mang theo trong tim. Thứ tình yêu làm con không mệt mỏi với cuộc đời, cho dù thất bại, cho dù đau khổ. Con đã có tình yêu, thì con sẽ luôn tin trên đời này có tình yêu. Mọi thứ khác chỉ là sự trải nghiệm thôi. Con có niềm tin, con sẽ luôn có hy vọng, con sẽ sống được những tháng ngày tốt đẹp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mai mốt Văn có nhớ cái hàng kem gần nhà mình mà con mè nheo ông nội dắt đi mua mỗi ngày. Con có nhớ khu chợ và khoảng sân nhỏ nhoi nhà mình. Con có nhớ con thích bà nội xoa lưng cho con ngủ, và hát cho con nghe. Không nhớ thì bác H để dành lại cái blog này cho tụi con đọc nha.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-1026982922627905022?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/1026982922627905022/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/11/van.html#comment-form' title='5 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/1026982922627905022'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/1026982922627905022'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/11/van.html' title='Những ngày không ở nhà.'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-433578456922804809</id><published>2011-11-02T16:40:00.000-07:00</published><updated>2011-11-02T21:13:08.598-07:00</updated><title type='text'>thôi tình em đấy...</title><content type='html'>&lt;iframe src="http://www.youtube.com/embed/LmjaNY9vSfs" allowfullscreen="" width="560" frameborder="0" height="315"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ai lướt đi ngoài sương gió&lt;br /&gt;Không dừng chân đến em bẽ bàng&lt;br /&gt;Ôi vừa thoáng nghe em&lt;br /&gt;Mơ ngày bước chân chàng&lt;br /&gt;Từ từ xa đường vắng&lt;br /&gt;Đêm mùa thu chết&lt;br /&gt;Nghe mùa đang rớt rơi theo lá vàng&lt;br /&gt;Em ngồi đan áo&lt;br /&gt;Lòng buồn vương vấn&lt;br /&gt;Em thương nhớ chàng&lt;br /&gt;Người ơi còn biết em nhớ mong&lt;br /&gt;Tình xưa còn đó xa xôi lòng&lt;br /&gt;Nhờ bóng chim uyên nhờ gió đưa duyên&lt;br /&gt;Chim với gió&lt;br /&gt;Bay về chàng quên hết lời thề&lt;br /&gt;Áo đan hết rồi&lt;br /&gt;Cố quên dáng người&lt;br /&gt;Chàng ngày nao tìm đến còn nhớ đêm xưa&lt;br /&gt;Kề má say xưa&lt;br /&gt;Nhưng năm tháng qua dần mùa thu chết bao lần&lt;br /&gt;Thôi tình em đấy như mùa thu chết&lt;br /&gt;rơi theo lá vàng...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày bé đã được ba cho nghe Thái Thanh ỉ ôi bài này. Có biết đâu tựa là Buồn tàn thu. Mình rất thích cái nét nhạc liêu trai mà hàn lâm của bài này, thích từ bé. Cũng đã cứ ê a...ai lướt đi ngoài sương gió...là tưởng tượng ra cảnh Lý Mạc Sầu...:) Trưa nay nghe cái CD  Bác Túy ba chị Uyên cho, bỗng dưng phải nghe đi nghe lại Ánh Tuyết hát. Giọng Ánh Tuyết gần với giọng Thái Thanh nhất. Tuy không mượt và nỉ non bằng nhưng lại tươi trẻ hơn. Đặc biệt năm nọ Ánh Tuyết hát cái CD jazz anh Vinh thâu cho,  nghe cũng thích lắm. Hôm rồi đọc tin cô cũng ốm đau mổ xẻ tưng bừng, bỗng thấy con người ta thật nhiều nghị lực. Bài này, trong cái CD của mình giọng AT hơi yếu, nhưng có mấy chỗ dừng nghe hay lắm. Hay tại mình thích bài này không biết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói chuyện đan áo. Ngày ở bên Nga mình có đan được 2 cái áo  và mấy cái khăn nha. Khăn thì dễ quá rồi, cứ đan thẳng tuột vậy thôi. Còn áo thì mình gỡ 1 cái áo len xám nhạt kim tuyến mà cả trường mình có giống nhau đan thành 1 cái áo len dài sát nách mặc với legging nha. Rồi sau đó có đi mua len màu xanh lá cây, đan cho chàng boyfriend 1 cái áo có hình anh golfing kia nữa. Đúng ra mấy tác phẩm nghệ thuật vậy phải để dành chứ nhỉ. Ta nói phí tình gì đâu. Cám ơn mấy bạn mấy chị miền bắc chỉ mình cái món này. Tưởng là rất thích những thứ logic nhưng mình cũng rất thích những thứ công thức, đâm qua đâm lại mất thời gian chả cần suy nghĩ gì như đan len và thêu cross í. :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thôi tình em đấy&lt;br /&gt;Như mùa thu chết&lt;br /&gt;Rơi theo lá vàng...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-433578456922804809?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/433578456922804809/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/11/thoi-tinh-em-ay.html#comment-form' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/433578456922804809'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/433578456922804809'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/11/thoi-tinh-em-ay.html' title='thôi tình em đấy...'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/LmjaNY9vSfs/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-3246545899397008157</id><published>2011-11-01T00:02:00.000-07:00</published><updated>2011-11-01T16:44:26.627-07:00</updated><title type='text'>em Văn</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-ZdRhnoc1UYY/TrCER5wXIuI/AAAAAAAABSI/2c0tt46jyvU/s1600/DSC_6263.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 213px; height: 320px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-ZdRhnoc1UYY/TrCER5wXIuI/AAAAAAAABSI/2c0tt46jyvU/s320/DSC_6263.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5670177373955760866" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-d1WgeQNfQQY/TrCERkoDkWI/AAAAAAAABR4/Xctgog6fojk/s1600/DSC_6337.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 213px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-d1WgeQNfQQY/TrCERkoDkWI/AAAAAAAABR4/Xctgog6fojk/s320/DSC_6337.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5670177368283779426" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-XIyvvxzUogY/TrCERe0gy3I/AAAAAAAABRw/bjzC18S39NE/s1600/DSC_6336.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 214px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-XIyvvxzUogY/TrCERe0gy3I/AAAAAAAABRw/bjzC18S39NE/s320/DSC_6336.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5670177366725413746" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-Vl0w5riojzQ/TrCESG2P6ZI/AAAAAAAABSU/Sz8sndOfz-Y/s1600/DSC_6314.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 213px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-Vl0w5riojzQ/TrCESG2P6ZI/AAAAAAAABSU/Sz8sndOfz-Y/s320/DSC_6314.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5670177377470114194" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Hình mới nhứt của Văn nè cả nhà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Văn đi shopping với ba mẹ Văn. Bà bán hàng hỏi: Ở nước ngoài mới về phải không?  Mẹ Văn nói liền dạ không phải, sợ bà bán hàng nói thách. Ba Văn chỉ vào trái táo, hỏi đùa Văn:  cái gì dây? Văn nói: Apple. :) Ba Văn hỏi: tiếng Việt là gì? văn nói: Ba, trả lời là trái chuối có giống người nước ngoài không ba? :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Văn đi sở thú gặp con hươu chân đen Văn nói: bạn ơi mình mặc quần đen giống bạn nè...:)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trẻ con cứ thế lớn lên. Yêu ghê vậy. Cô D. còn nhớ V. ko?&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-3246545899397008157?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/3246545899397008157/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/11/em-van.html#comment-form' title='5 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/3246545899397008157'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/3246545899397008157'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/11/em-van.html' title='em Văn'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-ZdRhnoc1UYY/TrCER5wXIuI/AAAAAAAABSI/2c0tt46jyvU/s72-c/DSC_6263.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-4950418861184533936</id><published>2011-10-31T10:34:00.000-07:00</published><updated>2011-11-02T19:47:47.395-07:00</updated><title type='text'>đuối</title><content type='html'>đang trong nỗ lực tự cứu mình.&lt;br /&gt;căng thẳng, lo lắng-trầm cảm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ừ, Ba bịnh. Ba H cũng lớn tuổi rồi. Ở đời không ai tránh được cái quy luật sinh lão bệnh tử.&lt;br /&gt;Hôm qua cô Ánh bảo là. Con nói với Ba vậy nè, Ba phải ráng tập thể thao, giữ khỏe mạnh. Con còn chưa lập gia đình, Ba còn phải nhìn thấy con hạnh phúc. Còn phải tư vấn cho con là phải sống thế nào, nên làm gì. Cám ơn cô. Mà con cũng chưa nói được lời đó nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cách đây vài ngày nói chuyện với Ba. Ba và Mẹ đang bị cảm cúm gì đó. Sài gòn cứ mưa dầm dề như vậy. Ba nói tìm ra nguyên nhân cảm rồi, chắc tại chiều con bé Thơ mở máy lạnh, chứ có ra mưa nắng gì đâu. Ba nghe điện thoại được khúc đầu, khúc sau nghe không rõ và rồi lảng vảng qua vài chuyện khác. Rồi buồn. Buồn vì cảm thấy Ba yếu đi rõ ràng, qua cách Ba nói chuyện.&lt;br /&gt;Ba đứa em được ở gần Ba Mẹ suốt, chắc cũng không thấy sự cần thiết, sự  thông thái trong lời khuyên của những người yêu thương mình vô hạn, vô  điều kiện.&lt;br /&gt;Út nói, hay chị về đi, điều khiển từ xa vậy khó lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ba là người lạc quan toàn tập. Hiểu đời và khôi hài, cho cả những lúc rối ren nhất. Mẹ thì dễ buồn dễ vui, nhưng mà hơi bi quan và ít khôi hài hơn Ba.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ba Mẹ lúc nào cũng gọi qua khi mà chuyện êm rồi. Chứ nghe im im như vậy là chắc cũng đang mệt. Không vui.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi một mớ bòng bong loay hoay cuộc đời nữa chứ. Thật chỉ muốn dựa vào bờ vai nào đó mà than. Em mệt. :(&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-4950418861184533936?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/4950418861184533936/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/10/uoi.html#comment-form' title='8 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/4950418861184533936'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/4950418861184533936'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/10/uoi.html' title='đuối'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>8</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-1205659955379674896</id><published>2011-10-26T13:58:00.000-07:00</published><updated>2011-10-26T16:16:18.170-07:00</updated><title type='text'>Thu</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-2kFKG18xB8w/TqiUu9xj2vI/AAAAAAAABRA/1T4GpIiLPck/s1600/IMG_1867.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 179px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-2kFKG18xB8w/TqiUu9xj2vI/AAAAAAAABRA/1T4GpIiLPck/s320/IMG_1867.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5667943665623096050" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Tôi có 1 bà chị họ tên Thu. Xinh đẹp dễ dãi nam bộ. Là má của nhỏ Thương bằng tuổi tôi, giờ ở Canada. Ngoài ra không có 1 gợi nhớ nào về cái tên này. Ngày còn nhỏ, năm lớp 5 thì phải có chơi với Lưu Kim Nga lông mi cong vút nhà ngay kế nghĩa địa có bà chị trong hội chơi rối nước và Hồ Thị Thu Thủy. Thủy người Huế, gầy bé và dễ thương có chị tên Nhã cũng rất dễ thương. Trong trào lưu sến hè năm đó thì Thủy nó thành Kiều Lệ Mai, Nga thành Kiều Lệ Xuân và tôi thành Kiều Lệ Thu. Và 3 đứa tụi tôi thì thành chị em :). Lưu bút năm đó vẫn còn giữ đây. Nga viết " Chuông kia khi gõ khi ngừng, mong rằng tình bạn đừng ngừng như chuông" :) Rồi " quen nhau trong phút giây, biết nhau trong tình cờ, biết viết gì đây, với tấm lòng thành thật...":)Lưu bút có vẽ hình cô gái giống như trên mấy đôi guốc mộc thời đó. Những đôi guốc mà nhà Thúy Hằng làm, mình có được tô màu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người ta ca ngợi thu nhiều quá. Mà sao cứ cái gì người ta nói nhiều là mình bị mất cảm giác. Nó không có rung động, không có trọn vẹn được. Hồi qua bên Nga 4 mùa như gió, 4 mùa như mây, 4 mùa thay lá thay hoa*, thay hết tình tôi...:) Mùa nào cũng đẹp long lanh. Mùa thu thì dễ chụp hình nhất vì sắc màu. Mà cảm động nhất lại là mùa xuân. Khi thấy rõ ràng từng chôi xanh nhú ra. Cây đã ra lộc và cây đã ra hoa. Da dẻ mát lạnh mà ấm áp. Đúng là những mùa xuân của cuộc đời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày nhỏ đọc "cây phong non trùm khăn đỏ" của Gamzatov. Nên hay tìm lá phong ở Nga. Người Nga không thể dục hì hụi mà hay đi dạo mỗi ngày. Mùa thu, đàn bà trẻ con hay lượm từng chùm lá phong cầm về. Như những đóa hoa thu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn gái mình ngày xưa ai cũng yêu thiên nhiên. Như chị Liên với ý định xuất cảnh gần đây mà mình vẫn cảm giác sâu xa là vì phong cảnh ôn đới xứ nọ. :) Lành qua đây chơi, nhớ cái cây trước cửa balcony nhà mình. Khen nó đẹp. Ở Cali thì chỉ có cây này đổi màu rõ rệt nhất thôi. Nhưng lá hơi cong queo, rụng lại nhanh nên buồn buồn sao đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm nay là thứ 4.&lt;br /&gt;Lá đổ muôn chiều ôi lá úa*&lt;br /&gt;Em ơi đừng dối lòng...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-1205659955379674896?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/1205659955379674896/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/10/thu.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/1205659955379674896'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/1205659955379674896'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/10/thu.html' title='Thu'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-2kFKG18xB8w/TqiUu9xj2vI/AAAAAAAABRA/1T4GpIiLPck/s72-c/IMG_1867.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-7539534113797475923</id><published>2011-10-24T15:33:00.000-07:00</published><updated>2011-10-25T11:29:18.063-07:00</updated><title type='text'>Hữu duyên mà thiên lý ngộ.</title><content type='html'>Thứ 2. &lt;br /&gt;Bữa nay ở đây trời mưa lất phất...&lt;br /&gt;Ngộ kỳ thời con kiến mới leo dây&lt;br /&gt;Hữu duyên mà thiên lý ngộ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thứ 3. &lt;br /&gt;thinking about NY, NY. Checking Manhattan Upper west side apartment ( with plenty of light, plants and goldfish...) Just checking with H. and MV. I am just checking. :)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-7539534113797475923?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/7539534113797475923/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/10/huu-duyen-ma-thien-ly-ngo.html#comment-form' title='8 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/7539534113797475923'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/7539534113797475923'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/10/huu-duyen-ma-thien-ly-ngo.html' title='Hữu duyên mà thiên lý ngộ.'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>8</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-2460207027956877595</id><published>2011-10-22T00:11:00.000-07:00</published><updated>2011-10-22T09:35:31.733-07:00</updated><title type='text'>một đóa đẫm tương tư*</title><content type='html'>&lt;iframe width="420" height="315" src="http://www.youtube.com/embed/vNDI7hCyWJg" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;theo dòng tương tư "sến" của Fan và Capri đây.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày xưa ở 1 thành phố nọ có 8 anh em trai...:) Cô Hai nhà này lớn hơn cậu Ba nhà kia 1 tuổi. Hai đứa quen nhau trên mạng :)). Cậu Ba lúc đó vừa đi làm vừa đi học. Chưa nói yêu nhau nhưng mà cô Hai cũng thấy ưng ưng, vì chàng ga lăng nè, cao ráo sạch sẽ nè, có chiếc xe màu đen mới đẹp nè. ( Cô Hai lúc đó nhìn xe chỉ biết nhìn màu thôi) Ngoài ra Cậu Ba còn dẫn cô Hai đi câu cá, đi scooter nè. Còn nói những câu ỡm ờ dzí dụ như hổng biết bây giờ lấy vợ được chưa ha, hay cô Hai mà đi thì không biết Cậu Ba sẽ ra sao...heheh Thiệt ra cô Hai thích mấy chàng ngó thư sinh mà gai góc 1 chút như vầy. Mấy chàng cao nguyên cao nguyên lộng gió như vầy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng mà chuyện hổng tới đâu vì chàng chê nàng không biết nghe lời là 1. Quảng giao quá là 2. Mờ quảng giao với trai nghe. Đại khái chàng thấy nàng hẹn 1 anh đi ăn đi dạo Stanford chàng rất giận mà nàng cũng không thấy có lỗi gì hết. Thì là bạn bè thôi mà. Cái rồi 2 đứa không nói chuyện nữa. Về khóc hết 1 tháng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai năm sau, nàng trải qua mấy cuộc bể dâu ( hahah, bể dâu là làm dâu hụt á). Nói vậy chớ suốt 1 năm sau đó, nàng chỉ ước biết chạy xe, cái chạy 1 mạch lên cái đồi cao nào đó ở cái thành phố đó, để làm chi biết không, ước tình cờ gặp chàng, kênh cái chơi vậy thôi. hahaha. Lò dò lên mạng thế nào nàng lại nói chuyện với 1 chàng. Là Cậu Tư. Với Cậu 4 thì không có tình cảm lãng mạng gì hết. Hổng lẽ em đánh cả cụm.:) Nhưng mà mỗi lần lên cái thành phố đó, là Ái Quỳnh và cậu 4 hay chở lên núi để nghe nhạc. Là hay nghe cái bản này. Cậu 4 hay hỏi hoa bằng lăng là hoa gì. Ai biết đâu. Rồi bữa nọ AQ cũng chở lên núi nghe nhạc, tặng luôn cái CD Cẩm Vân Khắc Triệu. Biểu là, nghe cho chết luôn nha. Nàng lúc đó cũng độc thân. Là bạn quen sơ từ cấp 2. Nhà nàng ở cách nhà mình vài con hẻm. Tóc demi garcon xe mini và đàn violin hay để trên giỏ xe. Quỳnh ơi H nhớ cái xe BMW trắng của Q. :)&lt;br /&gt;Mấy tháng sau đó nghe muốn thuộc cái CD rồi mới xếp xó. Thích nhất bài này với bài...mỗi sáng thức giấc anh mơ về em, đi với ai rồi cũng mơ em về em,...nàng hỡi tôi yêu nàng...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông trời cũng ghẹo mình. Nói chắc khó tin. 2 năm sau nữa mình vẫn còn ế hàng.:) Vừa lên mạng nói chuyện, thì gặp cậu 5. Sợ quá tắt máy luôn. À, anh Hai và chị Hai của nhà đó có mối tình rất đẹp. Không biết mọi người có khỏe không, chắc quên nhỏ này rồi.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-2460207027956877595?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/2460207027956877595/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/10/mot-oa-am-tuong-tu.html#comment-form' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/2460207027956877595'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/2460207027956877595'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/10/mot-oa-am-tuong-tu.html' title='một đóa đẫm tương tư*'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/vNDI7hCyWJg/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-3305027917988614286</id><published>2011-10-19T10:19:00.000-07:00</published><updated>2011-10-19T10:40:18.054-07:00</updated><title type='text'>moon river</title><content type='html'>&lt;iframe width="560" height="315" src="http://www.youtube.com/embed/FSCP49D7cqo" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Moon River, wider than a mile,&lt;br /&gt;I'm crossing you in style some day.&lt;br /&gt;Oh, dream maker, you heart breaker,&lt;br /&gt;wherever you're going I'm going your way.&lt;br /&gt;Two drifters off to see the world.&lt;br /&gt;There's such a lot of world to see.&lt;br /&gt;We're after the same rainbow's end--&lt;br /&gt;waiting 'round the bend,&lt;br /&gt;my huckleberry friend,&lt;br /&gt;Moon River and me.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm qua nghe nàng này. Cái cách nàng uốn lưỡi thương thì thôi. Ai có thích thì nghe thử Andy William, Amstrong hay Hepburn hát nữa nha.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Oh dream maker, you heart breaker...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-3305027917988614286?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/3305027917988614286/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/10/moon-river.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/3305027917988614286'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/3305027917988614286'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/10/moon-river.html' title='moon river'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/FSCP49D7cqo/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-7800411319167064509</id><published>2011-10-17T10:13:00.000-07:00</published><updated>2011-10-17T11:04:21.447-07:00</updated><title type='text'>Starbucks buổi sáng</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-4e0NSSTvymc/Tpxt0UoJG-I/AAAAAAAABQ0/jRIciv3ie8s/s1600/IMG_1844.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 179px; height: 320px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-4e0NSSTvymc/Tpxt0UoJG-I/AAAAAAAABQ0/jRIciv3ie8s/s320/IMG_1844.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5664523176982944738" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Nhớ hồi mới về Cali, sợ người Việt gần chết. Mới đầu đi bộ, rồi tới đi bus. Leo lên bus đi thẳng 1 mạch thì sẽ ra tới biển. Rút cuộc rồi rất gắn bó với tuyến đường Brookhurst. Nói chung là sợ người Việt, xong rồi sợ người Mỹ, xong rồi sợ loài người luôn là ...xong phim. :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;My fav Starbucks right now không phải là cái cafe này. Mỗi cafe có 1 dạng khách hàng riêng. Ngồi đây nhìn mọi người, bỗng nhớ mr S. Năm 1999, không hiểu end up thế nào mà đứng trên đồi Lênin, trước cổng trường Lomonoxop. Cùng với chị gì đó có chú làm Bảo Việt và mr S. Bữa đó là bữa đầu tiên gặp mr S. Anh là cựu sinh viên toán trường MGU. Một người rất thông minh và rất thành đạt. Năm đó anh khoảng 40. Đồi cao gió lộng, em thì tuổi trẻ phơi phới tóc dài bay trong gió.:) Mr. S hỏi mình, gần như là câu chuyện đầu tiên: em nghĩ có tình bạn giữa nam và nữ không? Em bảo có, chắc nịch nhưng trong đầu thì nghĩ, à anh này có vợ, hm sao già mà thắc mắc vớ vẩn quá. :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;He must be là 1 người nổi tiếng nào đó mà mình quên quan tâm. Dân toán mà đi làm business ở thời điểm đó ở tầm cỡ đó. Cái Mr. S có ghé nhà chơi. Nhà mình thuê, có 1 tủ sách hoành tráng. Có 1 bộ tiểu thuyết hoành tráng bằng tiếng Anh mình chả bao giờ rờ tới. He nói về tác giả đó tiểu thuyết đó. Thật ra dân toán có nhiều người giỏi văn, có nhiều người rất lãng mạn. He kể cho mình nghe về 2 tình bạn bí mật của him. Đó là lý do có sự liên tưởng hôm nay. Khi mình gặp 1 chuyện rất bực mình mà lát nữa phải kể với Nga và em D. thôi.&lt;br /&gt;Rồi túm lại. Lần cuối cùng gặp Mr. S là khi he đến office của mình at Intourist. Trong lúc ngồi đợi he chép tặng bài thơ "goodbye" và sau đó có cho 1 lời khuyên về incorporation. Lời khuyên rất bổ ích và có tầm cỡ nhưng cái con nhỏ này không giỏi được như vậy và làm ăn tài tử quá nên vẫn ghi nhớ mà chưa áp dụng được.&lt;br /&gt;Nhưng hôm nay đọc bài thơ này. Bỗng thấy buồn.&lt;br /&gt;Tối qua đi nghe trio jazz. Có cái cảm giác khiên cưỡng suốt buổi.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-7800411319167064509?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/7800411319167064509/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/10/starbucks-buoi-sang.html#comment-form' title='7 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/7800411319167064509'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/7800411319167064509'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/10/starbucks-buoi-sang.html' title='Starbucks buổi sáng'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-4e0NSSTvymc/Tpxt0UoJG-I/AAAAAAAABQ0/jRIciv3ie8s/s72-c/IMG_1844.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-2217425687888102404</id><published>2011-10-12T15:23:00.000-07:00</published><updated>2011-10-14T15:23:00.975-07:00</updated><title type='text'>công viên hôm qua</title><content type='html'>Sáng hôm qua ăn cơm sườn. Chỉ thiếu chiều coi cải lương nữa thôi. Và 1 ly cafe sữa đá tỉnh cả đời luôn. Xong ra công viên. Là cái công viên gần thư viện đó. Do nhớ lời em đẹp, tuy không chơi với em nữa, về chuyện thể dục trên high heel nên không thèm thay tennis shoes luôn có sẵn trên xe mà mang heel đi bộ nha. Cái này không khuyến khích các bạn không 1 đời đi guốc như mình nha. Thật ra cũng có 2 năm bỏ guốc rồi, mà em đẹp tặng mấy đôi guốc đẹp nên lại mang ra xài tiếp. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thật ra lý thú lắm. Mang đôi guốc nặng. Cảm nhận được từng bước chân chuyển động. Lắc hông 1 chút. Hồi sau vào bơi, mấy cô nói nhìn khác quá nha :) Đã nói rồi, cuộc đời toàn là ảo giác thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Được 2 ngày, thì cái chân phải hơi đau đau, mỏi mỏi :) Thôi lại quay lại đi đứng truyền thống thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dạo này không mang camera đi lang thang. Nhưng mà có cái điện thoại, chụp vớ vẩn 1M size cũng đỡ buồn. Đầu tiên ngồi xuống ghế đá, vì cái dòng chữ "another day in paradise". Công viên bình an , xinh đẹp, có bãi cỏ, có hồ có vịt có thiên nga. Gác 2 chân lên ghế và nằm duỗi ra nhìn trời. Nhớ Nga và câu thơ "thành phố này nhiều người yêu nhau thật_Nên công viên không còn chỗ tôi ngồi". Nga à, nếu mà về Việt nam, thì làm gì còn những sáng những chiều công viên bãi biển thế này nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình cũng hay tránh nói những chuyện to tát như Giấc mơ Mỹ  :) Nói không hết ý, không chính xác làm mình mệt. Hy vọng là em út và bạn bè thân nhặt được những hình ảnh vụn vặt của 1 đời sống bình thường ở nơi này nơi kia mà vẽ ra được 1 góc cuộc sống muôn màu. Bằng không, cho tất cả những người không thân, con chữ như 1 tàn tro bay lên, như 1 làn khói chiều tỏa xuống, hay như khói thuốc ai bay vòng vòng cũng được, chả quan trọng gì. Nhân tiện, nhớ ra tuần trước Mẹ đổ thừa ba 1 đời hút thuốc làm mẹ bị ho. Chắc là mãn tính. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái rồi mình thấy 2 anh cắt cỏ da trắng đẹp trai trẻ tuổi. Một anh sau 1 hồi lái xe cắt cỏ vòng vòng quanh mấy gốc cây. Mùi cỏ thật là thơm nha. Anh cũng gác chân lên xe nằm nhìn trời và nhìn hồ như mình. Trông thanh thản vô cùng. :) Tính đưa phone chụp ảnh minh họa rồi mà mình nghĩ vô thúc mình phá đi giấc mộng đẹp của người ta nên thôi. Vòng qua 1 góc nữa, gặp 1 anh đẹp trai nữa. Thiệt là khi mình 20 mình không thấy giá trị của tuổi 20. Nhưng lúc đó mình nghĩ. Công việc là công việc. It is now or never...( nhạc starbucks đó nha) Sao phải đợi retired mới có thể thong dong, lắng nghe mình, lắng nghe trời đất?...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-2217425687888102404?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/2217425687888102404/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/10/cong-vien-hom-qua.html#comment-form' title='5 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/2217425687888102404'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/2217425687888102404'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/10/cong-vien-hom-qua.html' title='công viên hôm qua'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-4065801704941550930</id><published>2011-10-12T10:55:00.000-07:00</published><updated>2011-10-12T11:25:56.141-07:00</updated><title type='text'>lúng túng hát ca</title><content type='html'>&lt;iframe width="420" height="315" src="http://www.youtube.com/embed/AhhGMUTN-wU" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh lúng túng câu ngỏ lời,&lt;br /&gt;Em lúng túng câu trả lời,&lt;br /&gt;Ta lúng túng môi hôn đầu tiên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cho lúng túng đêm phiêu bồng,&lt;br /&gt;Cho lúng túng đêm tay cầm,&lt;br /&gt;Tay cứ thế ta đan vào nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Yêu lúng túng cây trái mùa,&lt;br /&gt;Chưa﻿ chín tới đi hái rồi,&lt;br /&gt;Kêu đắng ngắt đôi môi tình nhân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em lúng túng em khóc làm,&lt;br /&gt; Anh lúng túng anh vỗ về,&lt;br /&gt; Sao biết mấy yêu thương rời xa.&lt;br /&gt; Lúng túng hát ca,&lt;br /&gt; Cho em hỏi em phải đi tìm kiếm bao lâu,&lt;br /&gt; Để được yêu, &lt;br /&gt; Sau﻿ những đêm tịch yêu, &lt;br /&gt;Ối a.&lt;br /&gt; Sao con đường đi kiếm nhân tình cứ rối như vò tơ, &lt;br /&gt;Sao lúng túng hững hờ !&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-4065801704941550930?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/4065801704941550930/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/10/lung-tung-hat-ca.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/4065801704941550930'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/4065801704941550930'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/10/lung-tung-hat-ca.html' title='lúng túng hát ca'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/AhhGMUTN-wU/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-4132493676079578700</id><published>2011-10-11T09:27:00.000-07:00</published><updated>2011-10-11T09:39:21.954-07:00</updated><title type='text'>đời như chiếc lá</title><content type='html'>&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-4132493676079578700?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/4132493676079578700/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/10/oi-nhu-chiec-la.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/4132493676079578700'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/4132493676079578700'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/10/oi-nhu-chiec-la.html' title='đời như chiếc lá'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-3720927486382096067</id><published>2011-10-10T17:52:00.001-07:00</published><updated>2011-10-10T17:57:12.428-07:00</updated><title type='text'>Happy Birthday October girl :)</title><content type='html'>&lt;iframe width="420" height="315" src="http://www.youtube.com/embed/QMf04ubvEhY" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-3720927486382096067?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/3720927486382096067/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/10/happy-birthday-october-girl.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/3720927486382096067'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/3720927486382096067'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/10/happy-birthday-october-girl.html' title='Happy Birthday October girl :)'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/QMf04ubvEhY/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-4663599082663961040</id><published>2011-10-06T10:32:00.000-07:00</published><updated>2011-10-06T10:56:09.763-07:00</updated><title type='text'>trời mưa</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-KZj2yQtwFP0/To3qUcA8kyI/AAAAAAAABQs/FV7eRmXNx_U/s1600/IMG_1641.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 259px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-KZj2yQtwFP0/To3qUcA8kyI/AAAAAAAABQs/FV7eRmXNx_U/s320/IMG_1641.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5660437943513027362" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;my mom&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;trời mưa ướt áo mẹ già...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mấy bữa nay SG mưa, nghe nói sợ có bão về. Không khí ẩm thấp cũng không tốt gì cho người già. Nga nhớ bài hát này ở Tà Nung không Nga?&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color:#008000;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;Vườn rau xanh ngắt một màu&lt;br /&gt;Có đàn gà con nương náu&lt;br /&gt;Mẹ quê vất vất vả trăm chiều&lt;br /&gt;Nuôi một đàn con chắt chiu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà mẹ quê !&lt;br /&gt;Gà gáy trên đầu ngọn tre&lt;br /&gt;Bà  mẹ quê !&lt;br /&gt;Chợ sớm đi chưa thấy về&lt;br /&gt;Chờ nụ cười son, và đồng quà ngon.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trời mưa ướt áo mẹ già&lt;br /&gt;Mưa nhiều  càng tươi bông lúa&lt;br /&gt;Trời soi  bốc khói sân nhà&lt;br /&gt;Nắng nhiều  thì phơi lúa ra&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà bà mẹ quê ! Đêm sớm không nề hà chi&lt;br /&gt;Bà bà mẹ quê ! Ngày tháng không ao ước gì&lt;br /&gt;Nhỏ giọt mồ hôi, vì đời trẻ vuị&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Miệng khô  nhớ bát nước đầy&lt;br /&gt;Nhớ bà  mẹ quê xưa ấy&lt;br /&gt;Mùa đông  manh chiếu thân gầy&lt;br /&gt;Cháu bà ngủ ngon giấc saỵ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà mẹ quê !&lt;br /&gt;Chân bước ra đời cõi xa&lt;br /&gt;Bà  mẹ quê !&lt;br /&gt;Từ lúc quê hương xóa nhòa&lt;br /&gt;Nhớ về miền quê, mà giọt lệ sa&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-4663599082663961040?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/4663599082663961040/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/10/troi-mua.html#comment-form' title='5 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/4663599082663961040'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/4663599082663961040'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/10/troi-mua.html' title='trời mưa'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-KZj2yQtwFP0/To3qUcA8kyI/AAAAAAAABQs/FV7eRmXNx_U/s72-c/IMG_1641.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-4372418738755703128</id><published>2011-10-05T10:23:00.000-07:00</published><updated>2011-10-05T10:51:04.429-07:00</updated><title type='text'>Út Sài gòn :)</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-YylFkoqkUd4/ToyS3K8sG1I/AAAAAAAABQk/JC_XoLqJSoI/s1600/hh.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 240px; height: 320px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-YylFkoqkUd4/ToyS3K8sG1I/AAAAAAAABQk/JC_XoLqJSoI/s320/hh.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5660060308227234642" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Nhà có 2 chị em gái nên Út thân với chị lắm. Mấy cái hình này chị chụp lại nên không rõ. Út học giỏi, mà chịu cực nha. Nhớ hồi năm Út vào đại học. Tham lam học 1 lúc 3-4 trường: Quốc gia âm nhạc (năm đó Út thi tốt nghiệp nhạc viện cũng thủ khoa và cũng tỉnh queo như em Thơ bây giờ vậy, nhà ai cũng bất ngờ) , trường Hàng không, Ngoại thương rồi đèo bòng trường Kinh tế vì học bổng lớp Pháp văn ( vì Út được 12 năm học sinh giỏi nên tuyển thẳng vô chương trình này) được 1 năm nữa. Chị về nhà mà thương quá chừng luôn vì năm đó công xưởng nhà mình bị cháy. Ba nằm bệnh viện. Đất đai thì không bán được. Út phải đi học bằng xe đạp nên chị phải mượn xe chị Hoàng hay Minh Anh để chở em đi. Chị nghĩ được bữa nào hay bữa đó. Nhớ Út ngồi sau xe hay lầm bầm " chạy trời không khỏi nắng" rồi nói nhưng mà em có phép tự kỷ ám thị nha, em nghĩ không đen không đen là cái chưn thòi ra cũng không đen. :) So với gái SG thì em trắng lắm. Mẹ nói tại hồi đó mẹ chịu khó uống nước dừa. :) Hình này lúc em sắp tốt ngiệp ĐH rồi ha.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-4372418738755703128?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/4372418738755703128/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/10/ut-sai-gon.html#comment-form' title='7 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/4372418738755703128'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/4372418738755703128'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/10/ut-sai-gon.html' title='Út Sài gòn :)'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-YylFkoqkUd4/ToyS3K8sG1I/AAAAAAAABQk/JC_XoLqJSoI/s72-c/hh.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-3008033759902289680</id><published>2011-10-04T16:24:00.000-07:00</published><updated>2011-10-04T16:49:11.482-07:00</updated><title type='text'>Như 1 lần qua cuộc tình*...</title><content type='html'>Ngày hôm nay Cali lại âm u, âm u đẹp tuyệt vời. Làm sao em biết? làm sao em biết đời sống buồn tênh?&lt;br /&gt;Một tuần vừa rồi ríu rít nói chuyện với mấy người bạn cũ. Kỷ lục là đến 5h sáng miền đông Mỹ. Kỷ niệm thì thân quen mà dòng đời thì lạ lẫm. Tôi nhìn thấy tôi trong những kỷ niệm tuổi thơ của bạn. Những chậu cá kiểng, những lớp học thêm. Chàng quý tử của Sài gòn ngày ấy. Cuộc đời bây giờ hẳn ít niềm vui, nên bạn nhớ đến vậy chuyện cũ. Lớp bạn toàn người đẹp. Đẹp tới nỗi con gái như mình còn nhớ. Thành công của 1 đời người thật khó đo lường. Nhưng tôi vẫn thấy vui vui khi bạn kể những chuyện dưới tấm áo blouse trắng. Nhưng không hiểu sao cũng có 1 cảm giác xót xa khó tả cho những nụ cười chia cùng nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong hành trình của tôi, biết bao nhiêu là chuyện tình. Tôi cứ đi tìm đi tìm 1 người. Và đã mang ơn nhiều người. Vì cho dù chúng ta không chọn nhau, nhưng bạn làm cho cuộc sống của tôi thêm 1 sắc màu, 1 nụ cười. Trừ 1 lần tôi làm không đúng tôi. Kiểu ừ đại cho rồi rồi không xong. Nên tôi không count người đó trong hành trình của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ hôm SN đến giờ không đi ra biển. Mấy hôm nay lại bãi biển cũ bước chân cũ. Tự dưng thèm đủ thứ. Ba mẹ ơi khỏe mạnh nha, cho con yên tâm rong ruổi cuộc đời con.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-3008033759902289680?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/3008033759902289680/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/10/nhu-1-lan-qua-cuoc-tinh.html#comment-form' title='8 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/3008033759902289680'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/3008033759902289680'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/10/nhu-1-lan-qua-cuoc-tinh.html' title='Như 1 lần qua cuộc tình*...'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>8</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-2085401532329407810</id><published>2011-09-28T14:21:00.000-07:00</published><updated>2011-10-04T21:32:04.326-07:00</updated><title type='text'>Mối tình đầu</title><content type='html'>Mối tình như ca dao&lt;br /&gt;Trong sáng màu cúc trắng&lt;br /&gt;Là đoá hoa đầu tiên anh tặng&lt;br /&gt;Là đoá hoa em đem vào mơ&lt;br /&gt;len lén nụ hôn ngây thơ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;lâu lắm rồi H không có thủ thỉ tâm tình cùng ai đêm khuya. Thậm chí hôm qua nhận ra rằng tối vứt điện thoại 1 góc không thèm check luôn, đến sáng thì khi nào chuẩn bị ra đường thì mới lục điện thoại. Mà H đây có tới 2 số. Mai mốt dồn vào 1 phone luôn cho nó khỏe. Nghĩa là lâu lắm không có đọc cho ai nghe bài thơ dơ dở này. Bài thơ của Thanh Nguyên, Quang chép vào cuốn sổ bìa trắng, chắc Nga còn nhớ. nhưng mà nó là bài thơ hiếm hoi mình thuộc nguyên bài, không như bài " ai bảo chăn trâu là khổ, tôi mơ màng nghe chim hót trên cao..." :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói về sự thủ thỉ truyền cảm, là mình nhớ anh D. kia. Với cái bài thơ " nhạt thế này mà bảo ngọt trăm năm" kìa...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói về mối tình đầu tiếp nè. Nếu theo định nghĩa là người đầu tiên mình nhận lời yêu thì ảnh là cái anh chàng trong hình đã bị gỡ xuống. :) Chớ thật ra sâu đậm nhớ nhung mơ mộng nhứt thì vẫn không phải là ảnh nha, mà là mấy anh chưa nói yêu nhau, mà lòng đã đau kìa...:). Trước ảnh, cũng có nghe nhiều lời tỏ tình thật thà lắm rồi, hay cũng nhung nhớ người này người nọ rồi, mà trời xui sao ai hỏi cũng lắc đầu quầy quậy. Chàng này là classmate của H trước khi sang Nga. Hắn chăm chỉ đến trường H, mua kem kể chuyện cười cho mấy bạn gái phòng H cho đến khi H xin phép Nga và Hoàng nhận lời hắn cho rồi...heheh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Viết mẩu này, nhân dịp mối tình đầu resingle và reconnect với mình :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm tháng đáng cay hơn&lt;br /&gt;Năm tháng ngọt bùi hơn...&lt;br /&gt;...Em hát đã khác xưa và khóc cũng khác xưa...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì trái đất nó cứ ...xoay xoay cuộc đời. Nên cho dù như thế nào thì chúng ta vẫn cứ yêu đời mà sống nha.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ghi chú: người tặng bó hoa cúc trắng đầu tiên mà là hoa dại mua ngoài metro thật lớn cho mình là Vinh. Lúc đó mình ở tầng 8. Nhân dịp bài thơ này chắc phải tìm lại V., coi dung nhan ấy chớ bây giờ ra sao :) ...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-2085401532329407810?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/2085401532329407810/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/09/moi-tinh-au.html#comment-form' title='18 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/2085401532329407810'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/2085401532329407810'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/09/moi-tinh-au.html' title='Mối tình đầu'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>18</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-4827784312284455527</id><published>2011-09-27T11:34:00.000-07:00</published><updated>2011-09-27T12:08:28.476-07:00</updated><title type='text'>Dạ cổ hoài lang</title><content type='html'>&lt;p&gt; &lt;/p&gt;    Từ là từ phu tướng&lt;br /&gt;Bảo kiếm sắc phong lên đàng&lt;br /&gt;Vào ra luống trông tin nhạn&lt;br /&gt;Năm canh mơ màng&lt;br /&gt;Em luống trông tin chàng&lt;br /&gt;Ôi gan vàng thêm đau&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đường dù xa ong bướm&lt;br /&gt;Xin đó đừng phụ nghĩa tào khang&lt;br /&gt;Đêm luống trông tin bạn&lt;br /&gt;Ngày mỏi mòn như đá vọng phu&lt;br /&gt;Vọng phu vọng luống trông tin chàng&lt;br /&gt;Sao nỡ phụ phàng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chàng là chàng có hay&lt;br /&gt;Đêm thiếp nằm luống những sầu tây&lt;br /&gt;Bao thuở đó đây sum vầy.&lt;br /&gt;Duyên sắc cầm lợt phai&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Là nguyện cho chàng&lt;br /&gt;Hai chữ bình an&lt;br /&gt;Trở lại gia đàng&lt;br /&gt;Cho én nhạn hiệp đôi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm qua nghe Huy hát Dạ cổ hoài lang. Khóc. Rồi Huy hát nhạc kịch, hát opera. Huy lúc nào cũng bỏ H 1 khúc văn nghệ nha. Mà major của Huy là chemistry đó.&lt;br /&gt;Năm 1996 về SG, đi xem DCHL với Cam Duy Nghĩa. Nghĩa cũng khóc. "Nước mắt rơi cho tình qua đời" Nghĩa ha.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tình yêu muôn đời long lanh sầu mộng. Nếu mình mà là đờn ông chắc cũng yếu đuối thương hoa tiếc nguyệt như  Bảo Ngọc của Hồng Lâu Mộng quá.&lt;br /&gt;Thương cái hiền hòa thật thà lãng mạng mộc mạc của Dạ cổ hoài lang . Đêm xưa nhớ chàng...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;đêm ngóng trông tin bạn&lt;br /&gt;ngày mỏi mòn như đá vọng phu...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe width="420" height="315" src="http://www.youtube.com/embed/Zvog-wg_b84" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-4827784312284455527?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/4827784312284455527/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/09/da-co-hoai-lang.html#comment-form' title='5 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/4827784312284455527'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/4827784312284455527'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/09/da-co-hoai-lang.html' title='Dạ cổ hoài lang'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/Zvog-wg_b84/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-8006638513397124481</id><published>2011-09-23T11:21:00.000-07:00</published><updated>2011-09-23T12:32:37.320-07:00</updated><title type='text'>linh ta linh tinh</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-KINt8HYrlc0/TnzeC0TGeWI/AAAAAAAABQM/4lLWcSMFWQA/s1600/IMG_0433.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-KINt8HYrlc0/TnzeC0TGeWI/AAAAAAAABQM/4lLWcSMFWQA/s320/IMG_0433.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5655639372050364770" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-XkxHVsRA4dg/TnzeDKNV5ZI/AAAAAAAABQU/Rh9z1AiZTFY/s1600/IMG_0430.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-XkxHVsRA4dg/TnzeDKNV5ZI/AAAAAAAABQU/Rh9z1AiZTFY/s320/IMG_0430.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5655639377931789714" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-myP66E_86UQ/TnzdByfMAEI/AAAAAAAABP8/FuFq0oeEMGw/s1600/IMG_0434.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-myP66E_86UQ/TnzdByfMAEI/AAAAAAAABP8/FuFq0oeEMGw/s320/IMG_0434.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5655638254872690754" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-7TR6C1WjmPQ/TnzdBrv9IQI/AAAAAAAABP0/HDh7lTYjTjs/s1600/IMG_0428.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-7TR6C1WjmPQ/TnzdBrv9IQI/AAAAAAAABP0/HDh7lTYjTjs/s320/IMG_0428.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5655638253063971074" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-ggfJ7_WBzGQ/TnzdBfcSvdI/AAAAAAAABPs/ikkE3QxH6c0/s1600/IMG_0404.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-ggfJ7_WBzGQ/TnzdBfcSvdI/AAAAAAAABPs/ikkE3QxH6c0/s320/IMG_0404.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5655638249760275922" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-i-mEVp5EOdo/TnzdBIMoOpI/AAAAAAAABPk/vUBhRGdUE8E/s1600/IMG_0403.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 228px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-i-mEVp5EOdo/TnzdBIMoOpI/AAAAAAAABPk/vUBhRGdUE8E/s320/IMG_0403.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5655638243520559762" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-j2Tqlc60FYA/TnzdCGZPfxI/AAAAAAAABQE/nElY1RLQ_AQ/s1600/IMG_0415.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-j2Tqlc60FYA/TnzdCGZPfxI/AAAAAAAABQE/nElY1RLQ_AQ/s320/IMG_0415.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5655638260216463122" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-da8icuUYhqQ/Tnza7OuXvEI/AAAAAAAABPU/krn8c2nhs8Q/s1600/IMG_0408.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 210px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-da8icuUYhqQ/Tnza7OuXvEI/AAAAAAAABPU/krn8c2nhs8Q/s320/IMG_0408.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5655635943170227266" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-pH_8q1RGlYs/Tnza6nyFQOI/AAAAAAAABPM/lr__y4rlovU/s1600/IMG_0451.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-pH_8q1RGlYs/Tnza6nyFQOI/AAAAAAAABPM/lr__y4rlovU/s320/IMG_0451.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5655635932716810466" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-Mbxq-gdNm8E/Tnza6SHLciI/AAAAAAAABPE/nki6GE9Orzs/s1600/IMG_0407.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-Mbxq-gdNm8E/Tnza6SHLciI/AAAAAAAABPE/nki6GE9Orzs/s320/IMG_0407.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5655635926899716642" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-BkdmczYTHhA/Tnza7fBfloI/AAAAAAAABPc/LQEnhWRfZHg/s1600/IMG_0378.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-BkdmczYTHhA/Tnza7fBfloI/AAAAAAAABPc/LQEnhWRfZHg/s320/IMG_0378.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5655635947545400962" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-wD-oJyIToPg/TnzZ9dsGFBI/AAAAAAAABO0/jCW6e8s9KZw/s1600/IMG_0425.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-wD-oJyIToPg/TnzZ9dsGFBI/AAAAAAAABO0/jCW6e8s9KZw/s320/IMG_0425.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5655634882035323922" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-dr9YgtJUwQI/TnzZ9AL3-8I/AAAAAAAABOs/4sZgrkuPtmo/s1600/IMG_0399.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-dr9YgtJUwQI/TnzZ9AL3-8I/AAAAAAAABOs/4sZgrkuPtmo/s320/IMG_0399.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5655634874115554242" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/--moAm6XZ-pY/TnzZ8z2QmGI/AAAAAAAABOk/uxrKGLW7DOY/s1600/IMG_0334.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 214px;" src="http://2.bp.blogspot.com/--moAm6XZ-pY/TnzZ8z2QmGI/AAAAAAAABOk/uxrKGLW7DOY/s320/IMG_0334.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5655634870803667042" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-niJJ3tfnEl0/TnzZ9tj-syI/AAAAAAAABO8/toz6DPQJv4Y/s1600/IMG_0439.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-niJJ3tfnEl0/TnzZ9tj-syI/AAAAAAAABO8/toz6DPQJv4Y/s320/IMG_0439.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5655634886296253218" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;2. Lục được trong máy nè. Kỷ niệm 1 chuyến đi của anh em trong làng báo hải ngoại. Mình là hoa duy nhất trong rừng này, nhìn hơi tơi tả nhưng post lên cho có tính phóng sự cái. :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Bài này của Cụ Bùi Giáng. Ôi ông già cầm gậy chợ Trương Minh Giảng. Mình và thằng em là đi theo ổng bị ổng khua gậy rồi á.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;ul class="commentlist"&gt;&lt;li&gt;  &lt;span class="ctext"&gt;&lt;div class="post"&gt;&lt;p&gt;Người Con Gái Mặc Quần - Bùi Giáng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người con gái hôm nay mặc quần đỏ&lt;br /&gt;vì hôm qua đã mặc chiếc quần đen&lt;br /&gt;đen và đỏ là hai màu rồi đó&lt;br /&gt;cũng như đời, đường hai nẻo xuống lên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người con gái hôm nay mặc quần trắng&lt;br /&gt;vì hôm qua đã mặc chiếc quần hồng&lt;br /&gt;hồng và trắng là hai màu bẽn lẽn&lt;br /&gt;cũng như núi và rừng đều rất mực chênh vênh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người con gái hôm nay mặc quần tím&lt;br /&gt;vì hôm qua đã mặc chiếc quần vàng&lt;br /&gt;vàng và tím là hai màu mỉm miệng&lt;br /&gt;mím môi cười và chúm chím nhe răng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người con gái hôm nay mặc quần rách&lt;br /&gt;vì hôm qua đã mặc chiếc quần lành&lt;br /&gt;lành và rách đều vô cùng trong sạch&lt;br /&gt;bởi vì là lành rách cũng long lanh&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="cdate"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;     &lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;    &lt;div align="center"&gt;     &lt;/div&gt;       đáng lẽ tôi dành bài này cùng với tựa đề "Đời kỹ nữ" để tặng em đẹp. Nhưng cảm tình hôm nay đã không còn, như đã bước hụt chân, như đã đánh rơi mất rồi. Mà bài thơ thì vẫn đẹp, vẫn thích như xưa. Đáng lẽ đã mượn bài này để kể về 1 kiếp hồng nhan. Nhưng không có nhã hứng đó nữa rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="sitenav" align="right"&gt;    &lt;/div&gt; &lt;div class="post"&gt;   &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div id="sidebar"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-8006638513397124481?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/8006638513397124481/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/09/linh-ta-linh-tinh.html#comment-form' title='6 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/8006638513397124481'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/8006638513397124481'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/09/linh-ta-linh-tinh.html' title='linh ta linh tinh'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-KINt8HYrlc0/TnzeC0TGeWI/AAAAAAAABQM/4lLWcSMFWQA/s72-c/IMG_0433.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-2592800738117938024</id><published>2011-09-21T16:30:00.000-07:00</published><updated>2011-09-22T09:13:36.773-07:00</updated><title type='text'>điểm tin</title><content type='html'>Bữa nay nghe kiểm điểm tình hình em Văn. Em Văn dạo này thích đi học lắm, đánh bạn quá chừng. Hổng đánh thì xếp hàng cũng xô người ta chơi vậy. Mẹ em than phiền quá, nói Văn lì quá lì. Có sợ cô giáo chút, đang giơ tay đánh bạn mà cô nhìn thấy thì nó để tay trên đầu múa 1 vòng luôn. Văn ơi là Văn. Bữa nào mấy đứa con gái nó hội đồng nó đánh con cho coi.&lt;br /&gt;Mình cũng nhiều lần tính dẹp blog, mở 1 cái blog mới, nói chuyện trên trời dưới đất, vì phần lớn chuyện của mình là trên trời dưới đất, miễn đừng kể về mình. Suy cho cùng chuyện nói về mình không thích chút nào. Nhưng mà viết, mà không nghĩ đến 1 ai đó, thì không viết được. Mà nghĩ đến 1 người thôi là phải nói chuyện thiệt lòng rồi. :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bữa nay mới ăn bánh trung thu uống trà xanh. Sao tới năm nay mới biết là bánh trung thu Mỹ Hiệp ở Cali  nổi tiếng ta. Hy vọng nó sạch sẽ thôi chớ cũng dở như thường.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-2592800738117938024?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/2592800738117938024/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/09/iem-tin.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/2592800738117938024'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/2592800738117938024'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/09/iem-tin.html' title='điểm tin'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-2427323345843783304</id><published>2011-09-19T00:49:00.000-07:00</published><updated>2011-09-19T01:13:37.646-07:00</updated><title type='text'>Giấc mộng hồi hương</title><content type='html'>Là mình giật tít cho kêu vậy chớ ở đời người ta nói muốn làm thì khoan nói. :) Chuyện là em đẹp trai trẻ tuổi nhứt nhà mình hổng hiểu sao bữa rồi nhắn mình qua điện thoại 1 câu xanh rờn, rằng bác H. về nhà đi. hehe. Nói cho gần thì bác H mà về con có kẹo và đồ chơi nhen. Nhưng mà nói cho xa xôi thì chắc trong đầu óc con nghĩ đi gì mà lâu dữ vậy, hén Văn. Dạo này chán hỏi cái câu bác H ở Mỹ hả bác H rồi Văn há.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ba cũng kêu nếu được chừng 6 tháng hay vài năm thì con về đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thiệt là tan nát trái tim này. Thủa còn trẻ, ai cũng mơ ước 1 tình yêu. Chàng ơi cho thiếp theo cùng. Đắng cay thiếp chịu lạnh lùng thiếp cam. Hay như anh LTP, mối tình ảo tưởng của mình chở mình trên chiếc hon đa  và bảo, con đường đẹp nhứt là con đường của nhà người yêu. Chuyện LTP sau này sẽ kể nha. Hay như người Mỹ nói, been there done that.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Been there done that.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lúc này đang bị thương Xí mụi, thằng Vịt và ba thằng Vịt nha.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trời đã chính thức vào thu vài bữa nay. Người như mình thật dễ yêu thương khó oán hận. :) Bị mắc bệnh đãng trí. heheh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mà hôm qua thì nghe được tin nhắn của HH, là 2 vợ chồng đều là bác sĩ ở Vn mới di dân qua Canada bảo rằng tiếc là không đi sớm hơn. thiệt đúng là Kinh khổ. Người về một ngày một đông hơn. Người đi càng đêm càng thưa dần.???&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sẽ post hình học trò vẽ và series Người đi qua đời tôi cho mọi người coi nha. :)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-2427323345843783304?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/2427323345843783304/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/09/giac-mong-hoi-huong.html#comment-form' title='8 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/2427323345843783304'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/2427323345843783304'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/09/giac-mong-hoi-huong.html' title='Giấc mộng hồi hương'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>8</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-4331108367939471345</id><published>2011-09-13T22:51:00.001-07:00</published><updated>2011-09-14T18:19:54.204-07:00</updated><title type='text'>Những tấm hình xưa cũ 2.</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-1P1IM8CeEqk/TnDgnQkYKxI/AAAAAAAABOA/vT9kNRaGM50/s1600/IMG_1544.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 179px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-1P1IM8CeEqk/TnDgnQkYKxI/AAAAAAAABOA/vT9kNRaGM50/s320/IMG_1544.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5652264497417038610" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Hình này Út đi chơi với chị năm 2000. Tấm này chụp đâu vòng vòng Hội An hay Huế. Lần đó hai chị em được 1 tour cưng chiều xuyên Việt. Ra tới Hà nội, mình ở cái KS mini gì quên tên rồi. Buổi sáng thấy người ta chở hoa hồng trên xe đạp đi bán. Buổi tối 2 chị em mình đi bộ ra Bờ Hồ. Trời mưa lất phất. Cái Nhà hàng trên Bờ hồ có mấy cô phục vụ mà em nói là nhìn như công an đó, nhớ không. Lúc đi về mém lạc. Rồi em nhớ anh Viễn dẫn mình đi uống hồng trà ở cái quán trà đạo gì của cặp tình nhân tan vỡ. Rồi gặp cô Phú bạn mẹ và đi ăn phở Hà nội chính hiệu. Rồi có Mai tour  guide của mình đi vòng vòng phố xá. Rồi về quê ngoại. Rồi về tới khách sạn Út gọi cho mẹ hỏi, Mẹ có nhớ con không mẹ....( rồi em nói với chị là em phải chiếm thế thượng phong với mẹ) :)) Cám ơn Nam, anh Chương thật nhiều. Mai mốt lần vô tới Huế và Đà nẵng kể chuyện sau Út ha/ Nhớ HN quá....:((&lt;br /&gt;Bữa nay tỉnh lại rồi. Mấy bữa trưóc thân như cái bánh bao chiều vậy. Mình type vội cho đỡ ghiền, rồi sau đó sẽ đi xông hơi ( sauna), đi mua bánh cho em đẹp rồi tới nhà em ăn thịt kho tàu uống rượu nho cho đời nó xông xênh chút coi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-XnFzWQizpkM/TnBHvTWuFSI/AAAAAAAABN4/Pd6spE7ZpwE/s1600/IMG_1594.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 201px; height: 320px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-XnFzWQizpkM/TnBHvTWuFSI/AAAAAAAABN4/Pd6spE7ZpwE/s320/IMG_1594.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5652096410324964642" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Hình này cũng là Út. Chắc mới ngủ dậy nên mắt nàng còn híp rịt. Cái tấm này chị đoán là trên bancony nhà 51. út ơi chừng nào có tiền em mua lại cái nhà 51 để làm bảo tàng tuổi thơ chơi cái cưng. :) Chị mém chút không nhận ra là đâu nếu không nhớ cái cột xi măng sau lưng cưng là kế nhà bác 2. Ba mình cái gì cũng tự làm hết nha. Cái chậu bông xi măng đằng sau lưng em đã trồng bao nhiêu tóc tiên tuổi thơ của chị, rồi tới hoa nhài. Lúc này chắc nó là cây quỳnh hả em. Cái hồi chị chạy xe đạp được xa xa, chị cũng lân la bao nhiêu nơi bán hoa cá kiểng. Mua được cây dạ lan hương cao tồng nhồng nữa nha. Nhưng chăm chỉ là mẹ, mà khéo tay là Ba. Sau này em và T. chắc sẽ nhớ mấy dàn cây ba trồng trước phòng cho tụi em. Bây giờ tánh thằng T. có hơi lãng đãng chim hoa cá thì cũng hiểu được...Hồi nhỏ út hay mặc áo khính của chị. Cái áo này có công chị thêu chỉ trắng chìm hai vạt cúc trước ngực đó nha.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-4331108367939471345?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/4331108367939471345/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/09/nhung-tam-hinh-xua-cu-2.html#comment-form' title='8 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/4331108367939471345'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/4331108367939471345'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/09/nhung-tam-hinh-xua-cu-2.html' title='Những tấm hình xưa cũ 2.'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-1P1IM8CeEqk/TnDgnQkYKxI/AAAAAAAABOA/vT9kNRaGM50/s72-c/IMG_1544.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>8</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-7483141241180800928</id><published>2011-09-11T22:05:00.000-07:00</published><updated>2011-09-12T09:20:33.258-07:00</updated><title type='text'>Happy Birthday</title><content type='html'>Chúc mày luôn xinh đẹp, khỏe mạnh và hạnh phúc nhé. Love you always.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-7483141241180800928?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/7483141241180800928/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/09/happy-birthday.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/7483141241180800928'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/7483141241180800928'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/09/happy-birthday.html' title='Happy Birthday'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-1783458230797252372</id><published>2011-09-09T13:49:00.000-07:00</published><updated>2011-09-09T13:57:19.974-07:00</updated><title type='text'>rừng bao nhiêu lá...là bấy nhiêu sầu :)</title><content type='html'>Cái tựa này là vì mood với nàng Kim Anh nha. Ngồi soạn mấy cái CD classical music cho lớp vẽ, mà mình lại chỉ muốn nghe nàng này ỉ ôi, thì mình mới get high được. Mỗi khi nghe cái gì sầu sầu thê lương và đau đớn nhịp nhàng là mình lại thấy đã.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;dạo này mình thấy rụt rè quá. Không hiểu em Thơ của mình có vô đọc không mỗi khi cục cưng lướt net :) Để bữa nào hỏi em coi, để bác H biết đường hầu chuyện cưng nha.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có ai đi về&lt;br /&gt;Miền đất Phương Nam&lt;br /&gt;Trời xanh mây trắng soi dòng Cửu long giang&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bữa rồi có chuyện vầy nè: Bà nội đi đón 2 đứa từ quê ngoại về. Văn gặp bà cái hỏi liền, Bà nội khỏe không bà nội. Ông có đi bác sĩ không bà nội. Bà nội có uống thuốc không? Cái bà nội nói Thơ coi em con giỏi chưa kìa, Thơ mới nói vầy nè: Tại em Văn may mắn  :)))))), em Văn có cái miệng khéo, biết nói ngọt...&lt;br /&gt;Tính tới giờ là em Văn được 3 tuổi 7 tháng. Nhiều khi mình cứ nghĩ nó 4 tuổi dư rồi chớ.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-1783458230797252372?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/1783458230797252372/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/09/rung-bao-nhieu-lala-bay-nhieu-sau.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/1783458230797252372'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/1783458230797252372'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/09/rung-bao-nhieu-lala-bay-nhieu-sau.html' title='rừng bao nhiêu lá...là bấy nhiêu sầu :)'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-8749111743980530064</id><published>2011-09-07T14:13:00.000-07:00</published><updated>2011-09-07T14:20:21.111-07:00</updated><title type='text'>Này cô em bắc kỳ nho nhỏ</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-yphBMcW-9ok/TmffYsy564I/AAAAAAAABNY/kJBB6HHVjnk/s1600/IMG_1629c.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 198px; height: 320px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-yphBMcW-9ok/TmffYsy564I/AAAAAAAABNY/kJBB6HHVjnk/s320/IMG_1629c.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5649729872994102146" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Ta sẽ về thương lại nhánh sông xưa&lt;br /&gt;Thương lại bóng hình người năm năm trước...  &lt;p&gt;Em nhớ giữ tính tình con gái Bắc&lt;br /&gt;Nhớ điêu ngoa nhưng giả bộ ngoan hiền&lt;br /&gt;Nhớ dịu dàng nhưng thâm ý khoe khoang&lt;br /&gt;Nhớ duyên dáng, ngây thơ mà xảo quyệt!  &lt;/p&gt;&lt;p&gt;Ta sẽ nhớ dặn dò lòng nên tha thiết&lt;br /&gt;Nên vội vàng tin tưởng chuyện vu vơ&lt;br /&gt;Nên yêu đương bằng khuôn mặt khờ khờ&lt;br /&gt;Nên hùng hộ để đợi giờ thua thiệt!  &lt;/p&gt;&lt;p&gt;Nghe nói em vừa thi rớt Luật&lt;br /&gt;Môi trâm anh tàn héo nụ xa vời&lt;br /&gt;Mắt công nương thầm khép mộng chân trời&lt;br /&gt;Xin tội nghiệp lần đầu em thất vọng!  &lt;/p&gt;&lt;p&gt;(Dù thật sự cũng đáng đời em lắm&lt;br /&gt;Rớt đi Duyên, rớt để thương người!)&lt;br /&gt;Ta - thằng ôm hận tú tài đôi&lt;br /&gt;Không biết tìm ai mà kể lể  &lt;/p&gt;&lt;p&gt;Chim lớn thôi đành cam rớt lê.&lt;br /&gt;Ngày ta buồn thần thánh cũng thôi linh!&lt;br /&gt;Nếu vì em mà ta phải điên tình&lt;br /&gt;Cơn giận dữ đã tận cùng mê muội  &lt;/p&gt;&lt;p&gt;Thì đừng sợ, Duyên ơi, thiên tài yếu đuối&lt;br /&gt;Tay tre khô mối mọt ăn luồn&lt;br /&gt;Dễ gãy dòn miểng vụn tả tơi xương&lt;br /&gt;Khi tàn bạo siết cổ người yêu dấu!  &lt;/p&gt;&lt;p&gt;Em chẳng bao giờ rung động cũ&lt;br /&gt;Ta năm năm nghiệt ngã với tình đầu&lt;br /&gt;Nên trở về như một con sâu&lt;br /&gt;Lê chân mỏng qua những tàn cây rậm  &lt;/p&gt;&lt;p&gt;Nuôi hy vọng sau ngàn mưa nắng lậm&lt;br /&gt;Lá xanh em chưa dấu lở loang nào&lt;br /&gt;Ðể ta còn thi sĩ nhất loài sâu&lt;br /&gt;Nhìn lá nõn, tiếc, thèm ...đâu dám cắn!  &lt;/p&gt;Nếu vì em mà thiên tài chán sống&lt;br /&gt;Thì cũng vì em ta ngại bước xa đời!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(51, 51, 153);"&gt;Duyên tình con gái bắc_ Nguyễn Tất Nhiên&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-8749111743980530064?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/8749111743980530064/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/09/nay-co-em-bac-ky-nho-nho.html#comment-form' title='5 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/8749111743980530064'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/8749111743980530064'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/09/nay-co-em-bac-ky-nho-nho.html' title='Này cô em bắc kỳ nho nhỏ'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-yphBMcW-9ok/TmffYsy564I/AAAAAAAABNY/kJBB6HHVjnk/s72-c/IMG_1629c.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-7400603229838893545</id><published>2011-09-06T18:10:00.001-07:00</published><updated>2011-09-06T23:44:35.495-07:00</updated><title type='text'>Những tấm hình xưa cũ 1.</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-9ib9My-ZoHk/TmbsuBfLrHI/AAAAAAAABNI/JUZYHBt2fO0/s1600/IMG_1601.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 179px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-9ib9My-ZoHk/TmbsuBfLrHI/AAAAAAAABNI/JUZYHBt2fO0/s320/IMG_1601.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5649463058000227442" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Hình này ở Sho-chi. Biển đen ( Black Sea) mùa hè năm thứ 1. Con nai nặng vậy mà mình bưng được. Tóc đã dài ra chút chớ hồi xưa lúc nào cũng để tóc xì-tôn. :) Hồi đó có 1 trại hè cho sinh viên quốc tế ở Adler, Shochi, thuộc vùng biển đen. Hổng biết mấy chị nhường sao chứ  thường năm thứ 2 mới được đi. Mà mỗi đợt chỉ được vài người đi thôi. Kỳ này đi có Ngân và chị Hà Bùi. Rồi hẹn với Vân từ Vladimir tới. Vân và Ngân nhớ không, sáng nào bà lao công cũng đẩy 2 cái giường ra vì phòng chỉ được ở 2 người mà 3 đứa thích ở chung. Anh Lân ( thầy Lân BK) bảo rằng coi chừng nha, đó là trại cưa toàn liên bang đó. Vẫn còn nhớ. Vậy mà 3 đứa về toàn thây, có đứa nào bị cưa đâu. :) Vân nhớ mình bơi ra rồi lúc trở vô bị đuối không?&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-N9xYC2WYQbE/TmbsuYFk5iI/AAAAAAAABNQ/ffJC9eZq7bo/s1600/IMG_1586.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 186px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-N9xYC2WYQbE/TmbsuYFk5iI/AAAAAAAABNQ/ffJC9eZq7bo/s320/IMG_1586.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5649463064066844194" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Đăng Quang và Kỳ Nam. Phố Arbat. Quang qua Đức transit ở Moscow 1 ngày. Tình bạn của 3 đứa bắt đầu từ cấp 2 kìa. Chung một đường kẻ trước người sau. Nàng làm như vô tình, gái đoan trang dễ đâu làm quen. :) Hihi nói vậy chứ hồi đó trong trường ĐTĐ, 3 đứa đều có số có má hết ha :)). Nhà 2 chàng ở cạnh nhà mình cách nhau mấy chục dậu mồng tơi thôi à. Rồi cùng đi thi chuyên lý rồi cùng đi thi BK rồi cùng ra nước ngoài học. Có duyên ghê chưa. Mai mốt rảnh sẽ nhớ lại Chuyện 3 người :))&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-7400603229838893545?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/7400603229838893545/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/09/nhung-tam-hinh-xua-cu-1.html#comment-form' title='11 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/7400603229838893545'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/7400603229838893545'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/09/nhung-tam-hinh-xua-cu-1.html' title='Những tấm hình xưa cũ 1.'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-9ib9My-ZoHk/TmbsuBfLrHI/AAAAAAAABNI/JUZYHBt2fO0/s72-c/IMG_1601.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>11</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-8723665368132036373</id><published>2011-09-05T18:40:00.000-07:00</published><updated>2011-09-06T12:26:20.416-07:00</updated><title type='text'>đời là vạn ngày sầu</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-Xe17orZwsbs/TmZpVgEIvbI/AAAAAAAABNA/9fM1VoO6OJc/s1600/IMG_1605.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 179px; height: 320px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-Xe17orZwsbs/TmZpVgEIvbI/AAAAAAAABNA/9fM1VoO6OJc/s320/IMG_1605.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5649318600688319922" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;ngày hôm qua, nam California mưa nhẹ. Trời buồn man mác vì thiếu tơ duyên :) Tìm được 1 hộp CD mua ở Vn không biết từ thủa nào, nghe Kim Anh hát mướt rượt. Lại nhớ chiều trước nhà 51. Chợ đã vãn.Tiếng cát-xét cũ kỹ của tuổi thơ. Sài gòn Bolero mùi.&lt;br /&gt;Đời của nàng Kim Anh rất buồn thảm. Như đã được đọc ở đâu đó. Nhưng nàng hát hơi đơn đớt giọng bắc giọng tàu giọng nam nghe thật mượt mà. Sến mùi mẫn mà sang...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mùa thu lá bay anh đã đi rồi...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hương ở SG nè. Lúc này lớp 11 hay 12 gì đó.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-8723665368132036373?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/8723665368132036373/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/09/oi-la-van-ngay-sau.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/8723665368132036373'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/8723665368132036373'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/09/oi-la-van-ngay-sau.html' title='đời là vạn ngày sầu'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-Xe17orZwsbs/TmZpVgEIvbI/AAAAAAAABNA/9fM1VoO6OJc/s72-c/IMG_1605.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-5329897814666641301</id><published>2011-08-31T14:42:00.000-07:00</published><updated>2011-08-31T17:59:18.549-07:00</updated><title type='text'>Mary-land</title><content type='html'>Where to live?&lt;br /&gt;Let s  go to Maryland. :))  Đó là kết luận của buổi tâm tình cảm cúm của mình với bạn Akiko tối thứ 7 rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thật tình là bối rối. Tôi giống ba nghe. Giống hệt cái cách ông già nhìn  cuộc đời này. Lạc quan, khôi hài. Trước khi tôi sang Mỹ, trước khi tôi  bước vào tuổi 30, Ba mời con gái đi uống cafe, Ba dặn dò nghe rất là "hạ  giá" con gái rượu. Rằng giảm bớt chút tiêu chuẩn xuống nha con. Mình  đừng bao giờ tự nghĩ mình cao quá. Quán cafe trên đường Trần Quang  Diệu.  Con hẻm gần nhà, 1 buổi chiều SG, nắng nhẹ nhàng. Ba những năm về  già có ngồi cafe cóc trong hẻm chút, nhưng cả đời Ba không phải là  người đàn ông của quán xá.  À Ba thích rượu ngon, trà ngon. Mà là uống ở  nhà thôi. Phần nhiều là rượu của con gái rượu mang về :) mỗi dịp lễ  tết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Là Ba dặn khiêm tốn, bằng cái cách năm nào đó nói với Ba khi nghe tin   đoàn tàu nhanh bị lật, rằng đi tàu thường thôi nha ba, đừng đi tàu  nhanh. Ba bảo, mình cũng như mọi người thôi con. Tai nạn là hi hữu. Mình  đừng nghĩ mạng của mình quý hơn mạng của người ta chứ. Con thích câu  đó, tự nhiên thấy lòng nhẹ nhàng đi. Ở đời, có ai muốn khổ muốn xấu muốn  nghèo muốn buồn muốn bịnh đâu nhỉ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không có người hoàn hảo trên đời. Nhưng vì yêu thương, con người ta nhìn  mọi cái hoàn hảo lên. Mình đôi khi ngại ngùng vì có thể mình may mắn  quá. Có Ba có Má có anh chị em mà tình cảm không bị dày vò đau đớn gì.  Cũng chẳng dám nói gì ai. Mỗi người mỗi cảnh ha.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ba biểu, ở Cali khó quá thì đi nơi khác đi. Hehe. Mình không ngờ Ba mình thức thời vậy nhen. :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ok Maryland. Nghe cái tên thôi là thấy hênh rồi. ( j/k- chưa biết bao lâu mới có cuộc di cư nữa)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-5329897814666641301?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/5329897814666641301/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/08/mary-land.html#comment-form' title='9 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/5329897814666641301'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/5329897814666641301'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/08/mary-land.html' title='Mary-land'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>9</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-6146701091532746135</id><published>2011-08-28T16:03:00.000-07:00</published><updated>2011-08-29T14:22:01.656-07:00</updated><title type='text'>Ngày qua đêm tới</title><content type='html'>Rút cuộc cuộc sống của chúng ta là như thế nào. Với những vui buồn huyễn hoặc tự đặt ra. Trên radio trưa nay có 1 thầy người Quảng nói về Vô vi. Mình nghĩ lan man về tính leadership của người miền trung, về tham vọng chính trị , tôn giáo của những người đàn ông Trung kỳ  và về 2 chữ vô vi (và vô vị :)) I cant be serious.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự thật là thiền định và thể thao mang lại cho người ta 1 tâm tính nhẹ nhàng, sức khỏe cường tráng. Nhưng cuộc sống dường như chỉ có 2 con đường, trốn chạy hoặc đương đầu. Và làm thế nào để thành 1 người trốn chạy thành công hoặc đương đầu thành công? :) Người đàn ông làm bạn tôi  8 năm nay đã đạt đến đỉnh cao của kỹ thuật thiền, kể từ ngày anh bắt đầu cách đây 20 năm, nhưng anh vẫn loay hoay với cuộc sống này. Loay hoay dữ lắm nha. ( Nhớ T. có lần bảo, kệ ảnh đi, ảnh thiền mà :))&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi chúng ta lại nói về tình yêu. Quyên chắc đọc blog của tôi. Quyên nhắn, hình như H. đang in love. Lời nhắn của Q làm tôi mỉm cười suốt 1 ngày. Sau 1 thời gian đóng cửa. Tôi hy vọng tôi thoát khỏi sự suy sụp về tinh thần và căng thẳng trong 1 năm vừa qua. Ngày hôm đó, tôi đã tin chắc rằng, I am in love với cuộc sống. In general. Mắc dù hành trình của tôi vẫn khắc khoải nhớ thương những tình yêu xưa cũ. Khắc khoải trông chờ 1 tình yêu mới đến. Tê dại trong từng giấc mơ với 1 ánh mắt thấu hiểu và yêu thương.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mà cũng nên như Bùi Giáng nói. Dù có ra sao cũng chẳng sao. Tôi cứ thấy là tôi đã nhận được nhiều quá từ cuộc sống này rồi. Mong muốn thêm nữa cũng chỉ là tham lam thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mong muốn gì hơn nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày qua đêm tới&lt;br /&gt;Nghe những tàn phai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;( Nghe câu này, nhớ Hoàng)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-6146701091532746135?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/6146701091532746135/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/08/ngay-qua-em-toi.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/6146701091532746135'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/6146701091532746135'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/08/ngay-qua-em-toi.html' title='Ngày qua đêm tới'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-8567046694390894217</id><published>2011-08-21T01:53:00.000-07:00</published><updated>2011-08-21T11:23:52.858-07:00</updated><title type='text'>...Thụy ơi và tình ơi...</title><content type='html'>Anh là chim bói cá&lt;br /&gt;Em là ánh trăng ngà&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thụy ơi và tình ơi...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ước gì em quen 1 anh tên Thụy. Về nhà ca lải nhải mộng mơ chơi. Hồi nhỏ thầy Nguyễn Bác Dụng hay có câu cửa miệng. Tự cái tên nó tố cáo nó rồi. Yes hôm rồi ngồi nghe bài Thụy ơi này. Bỗng thắc mắc chim bói cá có phải là con chim mỏ nhọn hay đứng nhìn chăm chú xuống nước để mà tìm cá không. Thì đúng nó đó. Nhưng mà gu-gồ nó ra chim xanh đỏ rất đẹp. Bói cá ơi. Em là ánh trăng ngà cơ mà.&lt;br /&gt;đờn ông thiệt tình rất giống chim bói cá. :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mãi đến hôm nay mới biết anh V. sinh nhật sau mình 1 ngày. Vậy thì tụi mình giống nhau phải biết V. hen. :) Mà chưa chắc. Có người SN cùng ngày cũng có giống đâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguyên 1 tuần này. Ăn mệt nghỉ. Cám ơn các gái yêu của mình. Gái nào cũng nhớ khỏi cần nhắc. Trai yêu nào cũng phải nhắc mới nhớ. :) Ăn rồi cafe rồi ăn rồi cafe. Mình thật tự hào với trình cafe của mình. Kể từ ngày xa xưa em Hiếu dắt chị đi các quán cafe SG, hay Đại Tâm bi Hải, hay Nga Vân, hay ngày nay anh Vẽ anh Cao anh IBM hay Timur và Neal. Thì mình biết quá  nhiều quá nhiều các quán cafe. Ya, có thời còn như dẫn khách cho quán luôn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng ngay ngày SN thì mình từ chối các lời mời của trai gái nha. Thật là 1 SN thanh tịnh. Vì mình định ăn lai rai và nhận quà thêm 1 tuần nữa nên mình cần phải tu dưỡng tâm linh chút. Ngày đó, mình chỉ ngồi đàn Meditation of Thais. Công nhận đã muốn khóc luôn.  Rồi coi phim Georgia O'Kiffe&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Yes, her life was a work of art. What a Movie...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đã nhận 1000 cái hôn của Mây và út. Và đã xem Thơ Văn biểu diễn lắc vòng uốn éo mua vui cho bác H.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thật là 1 sinh nhựt cảm động.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-8567046694390894217?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/8567046694390894217/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/08/thuy-oi-va-tinh-oi.html#comment-form' title='5 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/8567046694390894217'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/8567046694390894217'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/08/thuy-oi-va-tinh-oi.html' title='...Thụy ơi và tình ơi...'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-1712551422334606874</id><published>2011-08-18T20:27:00.000-07:00</published><updated>2011-08-19T18:23:13.708-07:00</updated><title type='text'>...Mình đã già hơn xưa...</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-q-KXrU7gxNc/Tk33sDb3NRI/AAAAAAAABMw/ylQWochbEPI/s1600/thumbnail.aspx.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 300px; height: 270px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-q-KXrU7gxNc/Tk33sDb3NRI/AAAAAAAABMw/ylQWochbEPI/s320/thumbnail.aspx.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5642438244373574930" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-BOLxN70ccVI/Tk33ry9wZ4I/AAAAAAAABMo/idTuv8UPSrg/s1600/shoes_iaec0205860.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 320px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-BOLxN70ccVI/Tk33ry9wZ4I/AAAAAAAABMo/idTuv8UPSrg/s320/shoes_iaec0205860.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5642438239952332674" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-xaLs6NXOqzc/Tk33sIGAJXI/AAAAAAAABM4/9SPizlXQIHg/s1600/diore.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 300px; height: 225px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-xaLs6NXOqzc/Tk33sIGAJXI/AAAAAAAABM4/9SPizlXQIHg/s320/diore.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5642438245624063346" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Em bây giờ có lẽ, toan tính chuyện lọc lừa. :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Biết làm sao bây giờ, vì bao năm trời mùa lạnh, mình suốt ngày hư hao :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn 2 ngày nữa là Sinh nhật của mình. Trời ơi, mình đã già hơn xưa...Mẹ sinh em vào buổi sáng. Không lấy tử vi được vì Mẹ nhất định không nhớ rõ là mấy giờ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đang thích ba cái thứ linh tinh này nè. My wish. :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-1712551422334606874?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/1712551422334606874/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/08/minh-gia-hon-xua.html#comment-form' title='5 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/1712551422334606874'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/1712551422334606874'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/08/minh-gia-hon-xua.html' title='...Mình đã già hơn xưa...'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-q-KXrU7gxNc/Tk33sDb3NRI/AAAAAAAABMw/ylQWochbEPI/s72-c/thumbnail.aspx.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-446851533235800562</id><published>2011-08-17T14:39:00.000-07:00</published><updated>2011-08-17T16:19:10.243-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Mẹ'/><title type='text'>Không đợi Vu lan</title><content type='html'>Mẹ ơi, con càng lớn khôn, con càng nhớ Mẹ từng ngày. Tháng 7, đây đó rần rần nói chuyện lễ Vu lan. Con cũng không biết nói gì hơn. Con nhớ Mẹ từng ngày. Chủ nhật gọi về với Mẹ, là để tán gẫu chuyện lễ Vu lan. Là muốn nói rằng con có biết tháng này có lễ Vu lan, là muốn hỏi mẹ coi ở Việt nam người ta làm gì, mẹ làm gì. Mẹ nói, Vu Lan ngày hôm qua, ngày 14. Hôm nay rằm tháng 7. Mẹ dẫn út qua chùa ăn chay. Tuần này Mẹ ăn chay. Gần nhà có tới mấy cái chùa. Mấy chục năm bà con chòm xóm ở đây. Chùa cũng là thân thiết rồi. Mẹ nói cho nghe cầu an cầu siêu là sao. Mẹ nói hôm qua, Út dẫn Ba Mẹ đi Spa. Lúc rày ở OC có biết bao nhiêu chùa của VN. Chùa Tsi-Lai tuy đẹp thật nhưng là chùa của người Đài Loan.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm con học lớp 5 lớp 6 gì đó. Con cũng đã cứ ôm mộng đi xa. Cỡ lên rừng xuống biển. Nhưng đến năm lớp 8-9 là đã mơ về 1 thế giới khác. Một thế giới xa xôi văn minh với phong cảnh và một văn hóa khác. Vậy cuộc sống này một phần là do con chọn lựa. Con phải đi tiếp con đường của mình với nỗi khắc khoải tự chọn của con.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhắc đến Mẹ em nhớ Liên. Em thật sự chưa bao giờ thân với Liên hết. Ngoài những lúc mày tao ra thì tụi em vẫn gọi Liên là chị. Vì Liên chững chạc, từ nhỏ. Mà kiên định. Liên vào làm bác sĩ không bao lâu thì nhận 1 em bé làm con nuôi. Em nghĩ cả bệnh viện lúc đó ngạc nhiên. Ngày Mẹ Liên mất, mọi người nói tóc Liên bạc hết. Hôm rồi chợt nhắc chuyện gì. Liên bảo bây giờ vẫn cần Mẹ. Em hiểu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-446851533235800562?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/446851533235800562/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/08/khong-oi-vu-lan.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/446851533235800562'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/446851533235800562'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/08/khong-oi-vu-lan.html' title='Không đợi Vu lan'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-1072894344299712251</id><published>2011-08-15T14:44:00.000-07:00</published><updated>2011-08-17T08:56:08.659-07:00</updated><title type='text'>Thơ iu</title><content type='html'>Thơ đậu vô nhạc viện khoa piano rồi, mà còn là thủ khoa nữa. Hỏi Thơ vui không, mẹ Thơ nói Thơ tủm tỉm cười thôi.&lt;br /&gt; ...chỉ muốn ôm cục cưng vô lòng thôi...&lt;br /&gt;Văn đã đi nhà trẻ. Ngày nào cũng nói Văn không đi học đâu nhưng dậy rất đúng giờ. Bữa đầu được ra hồ bơi và đá banh thì rất phấn khích. Mấy bữa sau thì nói. Các bạn làm con không vui. :)&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-1072894344299712251?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/1072894344299712251/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/08/tho-iu.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/1072894344299712251'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/1072894344299712251'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/08/tho-iu.html' title='Thơ iu'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-7383362965362987503</id><published>2011-07-27T14:39:00.000-07:00</published><updated>2011-07-29T20:26:47.617-07:00</updated><title type='text'>Hai mươi năm</title><content type='html'>&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Nước mắt rơi cho tình qua đời...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh gặp tôi ngày ngày. Anh bảo, H mở miệng ra là buồn cười...nói gì cũng buồn cười...kể như triệu triệu phản xạ của tôi là buồn cười hết...What s wrong with me. Hồi sáng, mình với em Đẹp tập trong gym đến kiệt quệ người. Có bạn tập có khác. Rồi tối về, tôi với anh xách cái mền ra biển, nằm mà nghe sóng lên, gió lộng. Trời ơi tự dưng tay chân nó dính chặt xuống cát, nhấc lên không nổi. Lảm nhảm chuyện nè con nhỏ kia mới tốt nghiệp UCLA đi với bạn bị tai nạn xe, bên Texas có kẻ bắn nguyên gia đình rồi tự vẫn...Rằng thằng triệu phú này đại gia nọ mới ngày đó xông xênh mà giờ như ri...rồi kết luận rằng, mình còn sống là may rồi. :)  Trực thăng bay ngang 2 chiếc, biểu anh nằm xa ra chút, kẻo security nó tưởng mình làm gì, mất công. :) Chợt nhớ là phải ghé Walmart mua chai shampoo, nên ngồi dậy nhường cho anh gối thử cái khăn tắm của mình. Phải nói là vô thế nha. Nhưng cũng nói cho anh biết là nãy giờ gối cái này sướng quá mà không dám nói sợ mất sướng. :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Ca ca hát hát điên điên rồ rồ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Thương thương nhớ nhớ mơ mơ hồ hồ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Ai bán đường tơ...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Ai bán đường tơ...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuần rồi thiệt là một tuần tình cảm. Đầu tiên là tìm được Huy. Ta nói xúc động muốn chết. &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Hai mươi năm vẫn là thủa nào.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Huy nói, Huy cũng kiếm H. Tưởng chết không nhắm mắt rồi chớ. :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Huy bây giờ giỏi hơn xưa, trầm hơn xưa, hiểu đời hơn xưa. Đẹp trai hơn xưa :))  Mà vẫn còn độc thân. Trời ơi vô cùng đỡ tủi thân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai mươi năm trước. Tụi mình cùngđi chợ cùng đi bơi. Cùng hát bài Trường làng tôi, cây xanh lá vây quanh. Huy lúc nào cũng binh H., vì H và Huy đi từ SG. Làm như con gái SG ai cũng biết nấu ăn, làm bánh bông kem, biết đàn và...biết bơi...hehehe. Tụi mình đã sống năm đẹp nhất của thời sinh viên. Những bông tuyết trắng đầu tiên...H có lèo với Huy đi bắc cực. ( Rồi tổng kết lại là lèo với KỳNam chạy bộ buổi sáng và Huy đi bắc cực thôi nha) Nhưng mà Huy thì đã làm. Cũng như KỳNam cũng đã chạy ra đó.  Huy về VN, rồi qua Mỹ học ra Ph. D., Huy cũng đã làm nhiều thứ giống H lắm, như đàn như vẽ. Hèn gì hồi nhỏ H không thèm để ý Huy. Hehehe. Chắc sợ cạnh tranh. Ngày Huy rời khỏi trường, anh Đ. xuống phòng nói một bí mật. Vì bí mật này mà muốn kiếm Huy đó Huy. :))&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhiều kỷ niệm ùa về quá nên nói chuyện với Huy xong là muốn khóc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi chat với anh V., anh bảo anh xin em, về nhà đi. Rồi chị Liên nửa đêm gọi qua, kêu lấy chồng đi. Khóc khóc khóc. Mình biết là anh V. và chị Liên "care" about me. Hic.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó, cái đứa như mình rất dễ khóc dễ cười.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghe Khánh Ly già nua hát trả nợ người trong Thúy Nga 103 lại cay mắt nữa. Hic...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai mươi năm xin trả nợ người&lt;br /&gt;Trả nợ một thời em đã bỏ ai&lt;br /&gt;Hai mươi năm xin trả nợ dài&lt;br /&gt;Trả nợ một đời em đã phụ tôi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Em phụ tôi một đời bé dại&lt;/span&gt; &lt;span style="font-style: italic;"&gt; Thơ dại ra đi không nhớ gì tôi&lt;/span&gt; &lt;span style="font-style: italic;"&gt; Thơ dại ra đi quên hết tình tôi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai mươi năm em trả lại rồi&lt;br /&gt;Trả nợ một đời xa vắng vòng tay&lt;br /&gt;Hai mươi năm vơi cạn lại đầy&lt;br /&gt;Trả nợ một thời môi vắng vòng môị&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bao nhiêu năm em nợ ngọt ngào&lt;br /&gt;Trả nợ một đời chưa hết tình sâu&lt;br /&gt;Bao nhiêu năm em nợ bạc đầu&lt;br /&gt;Trả nợ một đời không hết tình đâu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Em phụ tôi một đời bé dại&lt;/span&gt; &lt;span style="font-style: italic;"&gt; Thơ dại ra đi không nhớ gì tôi&lt;/span&gt; &lt;span style="font-style: italic;"&gt; Thơ dại ra đi quên hết tình tôi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bao nhiêu năm bỗng lại nhiệm mầu&lt;br /&gt;Trả nợ một lần quên hết tình đau&lt;br /&gt;Hai mươi năm vẫn là thuở nào&lt;br /&gt;Nợ lại lần này trong cõi đời nhaụ&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-7383362965362987503?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/7383362965362987503/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/07/hai-muoi-nam.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/7383362965362987503'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/7383362965362987503'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/07/hai-muoi-nam.html' title='Hai mươi năm'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-8576457151077992002</id><published>2011-06-26T10:13:00.001-07:00</published><updated>2011-06-26T10:48:17.183-07:00</updated><title type='text'>nàng Mây</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-AqlTCX6Iiok/Tgdw1Ecc7gI/AAAAAAAABLk/JwdbhLzu4y4/s1600/photo-1.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 214px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-AqlTCX6Iiok/Tgdw1Ecc7gI/AAAAAAAABLk/JwdbhLzu4y4/s320/photo-1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5622586716823809538" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-T49uBCBwYXE/Tgdw1VCMLbI/AAAAAAAABLs/LwF3VtWLpP8/s1600/hongipad%2B365.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 214px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-T49uBCBwYXE/Tgdw1VCMLbI/AAAAAAAABLs/LwF3VtWLpP8/s320/hongipad%2B365.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5622586721277062578" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Đúng ra nick của con là May, May flower vì con sanh tháng 5. Nhưng mà đã được Việt hóa thành Mây. ( biết vậy đặt tên là Năm Hoa cho Việt luôn) Chớ không thôi có người cứ thắc mắc, sao tên con lại may may vá vá thế này. Mây thì cũng thơ mộng. Như Mây trên cao Mây hỉ. Ba con cứ nói, vì bà ngoại con đút cho con ăn đầu tiên, nên con nói giống ngoại, đi ỏn ẻn giống ngoại luôn. :) Nhưng là những cái bên ngoài thôi, chớ con mang cái tinh thần con gái bắc là từ nhà nội con đó Mây. Mèng, bác Hương thấy được rằng bác H mơi mốt xách dép cho con về vụ Nguyễn Tất Nhiên này. :) Mẹ con nói, con sai anh Văn con đầy uy quyền, Văn lấy nước cho Mây đi..., thế là Văn cun cút, chiều hết. Ra về Văn còn nói, mai Mây qua chơi nữa nha. Thiệt hết biết 2 đứa này, nhớ hồi bác H về, thằng Văn thì chưa biết nói, Mây thì đụng cái là rơi nước mắt, thà là rơi nước mắt nhìn tủi thân chớ biết giải thích sao mấy cái vụ tranh dành đồ chơi này Mây hỉ. 2 đứa bay quay lưng lại nhau, hoặc dùng đít bặm môi mà đẩy. Chị Thơ được giao giải quyết thì lo mặc đồ cho barbie của mình, chỉ ủn lưng vào giữa 2 đứa, gọi là kế cách ly...Nhìn mất trật tự vô cùng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mây ngồi trên xe ba Mây lái, lâu lâu lại cầm tay Ba lên hun, nói là Mây yêu Ba quá, ba uống nước không ba. Coi như lấy hết điểm của mẹ nó chưa. :) Rồi nhìn thấy cái ổ gà cũng hỏi, hố tử thần hả Ba (haha, cái này phải dân SG cập nhựt mới hiểu nha) Buổi tối, tự nhiên Mây chìa hộp Chocolate ra bảo với Ba Mẹ : cái này hết đạn rồi. Út nói, sau 1 hồi nó cứ huyên thuyên, cái này hết đạn chưa ba, hết đạn rồi hả, mới hiểu là nó nghe người lớn cứ hay bàn đồ ăn hết hạn, nó dịch ra là vậy. Chắc trong đầu óc trẻ thơ, đạn dễ hiểu hơn hạn :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thơ webcam với bác H. Hỏi sao đầu con rối vậy ( tưởng thằng Văn nó vò đầu nhỏ này), Thơ type, dạ con mới gội đầu ( ...????)  rùi tiếp, tại con gội đầu làm nhiều động tác quá, nên tóc nó rối...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bác H ước gì bác H cũng ăn nói được như tụi bây. Tỉnh queo hà.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-8576457151077992002?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/8576457151077992002/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/06/nang-may.html#comment-form' title='6 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/8576457151077992002'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/8576457151077992002'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/06/nang-may.html' title='nàng Mây'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-AqlTCX6Iiok/Tgdw1Ecc7gI/AAAAAAAABLk/JwdbhLzu4y4/s72-c/photo-1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-4794282626073094466</id><published>2011-06-24T16:47:00.000-07:00</published><updated>2011-06-25T15:42:06.982-07:00</updated><title type='text'>Những níu kéo cuộc đời</title><content type='html'>M. bay đi làm việc vòng vòng, M. nghĩ H rảnh lắm, nên M. hay rủ tỉnh queo, bay tới đây đi. Ờ, dù có là chim H cũng không bay đâu. H rảnh ơi là rảnh, rảnh hơn Tiểu thư Rảnh nhà kia luôn. Nhưng mà lúc này là lúc tệ nhứt từ xưa tới giờ, không biết mai mốt có tệ hơn không. Rảnh mà không có bình thản, sao đi chơi được M.&lt;br /&gt;M về, gọi H coi H có chuyện thất tình gì đòi lang thang lên núi xuống ruộng uống rượu gì không. Để M còn phát huy vai trò bạn muôn thủa. I dont ask you anything, just ask you be yourself. Như from beginning M nói. :) hehe. Lại nghĩ đến Woody Allen. Như thế nào là myself hả M.&lt;br /&gt;M là 1 kiểu người Nam. Typical. M chỉ nhìn bề mặt mọi chuyện. M hình như chỉ giỏi công việc của M. sau khi biết fan người Nam thì không nghĩ người Nam ai cũng vậy. :)&lt;br /&gt;Cho nên H. sợ mình thấy cô đơn hơn khi phải đối mặt M.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế chuyện gì đã xảy ra.&lt;br /&gt;Đầu tiên là lo cho sức khỏe Ba Mẹ. Rồi trong những mớ bòng beng của cuộc sống  tự nhiên thấy khó thở, rã rời, tưởng mình cũng sắp chết rồi chớ. :)  Xưa giờ, vẫn nghĩ mình là người nhẹ nhàng, nghĩa là tâm thần vững vàng, coi đời là bông gòn. ( phải chi có bông gàng cho nó vần :) Nên sợ quá, nghĩ là thôi chết rồi, sao thấy tim gan phèo phổi lộn tùng phèo hết vậy nè. Cho đến hồi anh bác sĩ kiểm tra hết mọi sự, bảo là có depression không. À, thì ra là depression :) Cái tim nó đập bình thường trở lại. Tưởng bịnh gì phải uống thuốc chớ bịnh này thì mình có thuốc của mình. :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không thể có 1 sự thổ lộ cho hết thảy mọi người. Thơ viết cho Ba thì sẽ không có ý muốn nói với Mẹ. Lời muốn nói với Thơ thì khác lời nói với Ba nó. Nên sometime blog cũng là 1 nỗi niềm khó giải bày. Tôi nghĩ đến tôi, nghĩ đến T. hay nghĩ đến Nga hay ai nữa khi type về cuộc sống này. Của tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuần vừa rồi khai giảng lớp vẽ đầu tiên tại trường của mình. Mình vốn cổ súy sự tự do và chiều lòng mọi người. Không phải để lấy lòng (thôi) :), mà vốn là tôn trọng hạnh phúc, sự hài lòng và vui vẻ của mỗi cá nhân. Với mình vẫn là điều quan trọng nhất trong cuộc sống. Nhưng sau khi bàn thảo với cộng sự, và suy nghĩ, đã chấp nhận được mức độ kỷ luật cao hơn, để hướng đến hiệu quả và sự chuyên nghiệp.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-4794282626073094466?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/4794282626073094466/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/06/nhung-niu-keo-cuoc-oi.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/4794282626073094466'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/4794282626073094466'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/06/nhung-niu-keo-cuoc-oi.html' title='Những níu kéo cuộc đời'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-167270078489264441</id><published>2011-06-24T10:00:00.000-07:00</published><updated>2011-06-24T11:11:58.752-07:00</updated><title type='text'>ai cũng có tình yêu :)</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-ZDfBBN6AS6c/TgTDJF487sI/AAAAAAAABLU/9PXZeVg45Gc/s1600/DSC_5300.jpg"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-XO2FSslDHBc/TgTDIgtOkNI/AAAAAAAABLM/c1272RHv_7c/s1600/DSC_5347.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 213px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-XO2FSslDHBc/TgTDIgtOkNI/AAAAAAAABLM/c1272RHv_7c/s320/DSC_5347.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5621832785851224274" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-8andrl_hgP4/TgTDIirxuBI/AAAAAAAABLE/JrXeu5iMFOo/s1600/DSC_5334.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 213px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-8andrl_hgP4/TgTDIirxuBI/AAAAAAAABLE/JrXeu5iMFOo/s320/DSC_5334.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5621832786382010386" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-a74jTjbxWWQ/TgTDISpn-WI/AAAAAAAABK8/umKGkbsWaSc/s1600/DSC_5311.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 213px; height: 320px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-a74jTjbxWWQ/TgTDISpn-WI/AAAAAAAABK8/umKGkbsWaSc/s320/DSC_5311.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5621832782078015842" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;Hôm qua nói chuyện với Thơ yêu rất là lâu. Vì Bà thì đi khám bịnh, ông thì đi nghỉ trưa rồi. Hình mới nhứt của 2 đứa đây, đi biển liên tục nên nàng của mình đã đen thui, và cười rất tươi. Mẹ nàng nói tại nó mới ăn cà rem nên thoải mái. :)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-167270078489264441?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/167270078489264441/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/06/phao-gi-nhu-dieu-dung-e-bay-hom-qua-noi.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/167270078489264441'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/167270078489264441'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/06/phao-gi-nhu-dieu-dung-e-bay-hom-qua-noi.html' title='ai cũng có tình yêu :)'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-XO2FSslDHBc/TgTDIgtOkNI/AAAAAAAABLM/c1272RHv_7c/s72-c/DSC_5347.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-4090276860570450592</id><published>2011-06-21T10:12:00.001-07:00</published><updated>2011-06-21T16:23:05.787-07:00</updated><title type='text'>hiking</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-Metiz_-wIwo/TgDR0duuo0I/AAAAAAAABKs/yU7je3uiSKw/s1600/IMG_5762.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 223px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-Metiz_-wIwo/TgDR0duuo0I/AAAAAAAABKs/yU7je3uiSKw/s320/IMG_5762.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5620723034222404418" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-Z1sdD8h52p4/TgDR1CXKFgI/AAAAAAAABK0/EK5usprt2do/s1600/IMG_5763.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 203px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-Z1sdD8h52p4/TgDR1CXKFgI/AAAAAAAABK0/EK5usprt2do/s320/IMG_5763.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5620723044055651842" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chỗ này rất thường đi, thích những buổi sáng trời hơi lạnh 1 chút, hay âm u 1 chút.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-4090276860570450592?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/4090276860570450592/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/06/hiking.html#comment-form' title='8 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/4090276860570450592'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/4090276860570450592'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/06/hiking.html' title='hiking'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-Metiz_-wIwo/TgDR0duuo0I/AAAAAAAABKs/yU7je3uiSKw/s72-c/IMG_5762.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>8</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-6346270869599823447</id><published>2011-06-16T16:10:00.000-07:00</published><updated>2011-06-17T14:57:48.093-07:00</updated><title type='text'>tại sao em dấu những cơn muộn phiền</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-wPhXYvrffMs/TfqPqPFN7aI/AAAAAAAABKM/4pPbJZZXF9g/s1600/IMG_3715.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-wPhXYvrffMs/TfqPqPFN7aI/AAAAAAAABKM/4pPbJZZXF9g/s320/IMG_3715.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5618961440863808930" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-vcvB06mfDdQ/TfqPpcsjHlI/AAAAAAAABKE/vN4lRo3Hh60/s1600/IMG_3676.JPG"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-Pdl22zhu2vg/TfqPoxtC1WI/AAAAAAAABJ8/JnKFgF6-sJ8/s1600/IMG_3727.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-Pdl22zhu2vg/TfqPoxtC1WI/AAAAAAAABJ8/JnKFgF6-sJ8/s320/IMG_3727.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5618961415797921122" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-CCymueyVvYg/TfqPqjrobhI/AAAAAAAABKU/YpGHvMqQaY0/s1600/IMG_3713.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-CCymueyVvYg/TfqPqjrobhI/AAAAAAAABKU/YpGHvMqQaY0/s320/IMG_3713.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5618961446393638418" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-6346270869599823447?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/6346270869599823447/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/06/em-tai-sao-em-dau-nhung-con-muon-phien.html#comment-form' title='8 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/6346270869599823447'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/6346270869599823447'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/06/em-tai-sao-em-dau-nhung-con-muon-phien.html' title='tại sao em dấu những cơn muộn phiền'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-wPhXYvrffMs/TfqPqPFN7aI/AAAAAAAABKM/4pPbJZZXF9g/s72-c/IMG_3715.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>8</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-456621774015424037</id><published>2011-06-14T15:39:00.000-07:00</published><updated>2011-06-16T14:26:16.275-07:00</updated><title type='text'>Con người ta</title><content type='html'>No'i tiep ne`.&lt;br /&gt;Như chuyện của Woody Allen. Kể ra con người ta lạ lắm, luôn luôn có 1 tiếng nói khác chạy qua cái đầu của mình, ngoài những thứ chúng ta ý thức hay vô thức thốt ra. Riết rồi, con người không thể nói toèn toẹt những suy nghĩ của mình nữa, đồng hành với học dần cuộc sống văn minh. Nghi thức, có khi che đi mất cái đẹp, có khi khỏa lấp cái xấu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi có 1 anh bạn người Do thái. Sinh ra, lớn lên và học ra kỹ sư ở Liên xô. Phiêu dạt theo mẹ đến Israel rồi qua Mỹ 1 mình. Anh cao 6' 1". Hồi ở bên Nga, tôi là bạn đồng hành với high heel nha. Vậy mà vẫn thấy chưa tới đâu. Thấy tụi nó lúc nào cũng lừng lững, đặc biệt là đàn ông. Trừ 5 năm đại học ở trong KTX, sau đó tôi chơi và làm việc với người bản xứ nhiều hơn. Kể từ hồi đi làm ở Viện, thì toàn Nga. Lúc mở công ty, tôi cũng chỉ thuê Nga và làm việc với khách hàng Nga. Tự dưng rồi quên mất người Việt. Hồi qua Cali, sợ lắm. Tiếng Mỹ lúc đó còn dở (hơn giờ) chứ gặp Mỹ thì thấy thoải mái hơn nhiều. Đi ngang tiệm phở mãi không dám vào. Đi xe bus ai hỏi chuyện là sợ lắm, bà con thế nào cũng bảo là COCC. :) Mọi người nghĩ thế nào chứ, COCC ở đâu ra mà lắm thế. Được thế đã sướng. :)&lt;br /&gt;Anh Do thái bạn tôi là gay. Anh qua đây cũng same same với thời gian của tôi. End up sự nghiệp là dạy guitare. Mất 1 năm ngại quá không dám hỏi, are you gay? Có nhiều người còn định mai mối vợ cho him nữa kìa. Đến 1 bữa he để lại 1 cái gay link trên máy của tôi, thế là tôi nói, tao biết nhiều Việt gay lắm, giới thiệu cho mày nha. Hihi thế là coi như 2 bên công khai hiểu biết nhau. Có những người, cách họ ăn mặc hay nói năng là biết liền. Có những chàng, bảnh trai lắm không biết được đâu. Người thân duy nhất trên đời của anh là Mẹ anh, mà mẹ anh thì lại không chấp nhận được anh là gay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;font tieng Viet bi sao nua roi. To be continue. :)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-456621774015424037?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/456621774015424037/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/06/con-nguoi-ta.html#comment-form' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/456621774015424037'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/456621774015424037'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/06/con-nguoi-ta.html' title='Con người ta'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-2568457080733430952</id><published>2011-06-13T14:32:00.000-07:00</published><updated>2011-06-13T15:13:43.192-07:00</updated><title type='text'>đám cưới</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-GWs2k1e7euM/TfaK5qw1gAI/AAAAAAAABJo/QwdwIwUqwlw/s1600/original.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 259px; height: 320px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-GWs2k1e7euM/TfaK5qw1gAI/AAAAAAAABJo/QwdwIwUqwlw/s320/original.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5617830308527570946" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;chàng và nàng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-ufyzo-MNKxQ/TfaKQbTcpGI/AAAAAAAABJY/fy7wZwrL-qQ/s1600/694720.JPEG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 179px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-ufyzo-MNKxQ/TfaKQbTcpGI/AAAAAAAABJY/fy7wZwrL-qQ/s320/694720.JPEG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5617829600003138658" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-T7AudzMUSnk/TfaKQI-SMXI/AAAAAAAABJQ/FKwq26h37yE/s1600/628288.JPEG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 148px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-T7AudzMUSnk/TfaKQI-SMXI/AAAAAAAABJQ/FKwq26h37yE/s320/628288.JPEG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5617829595082535282" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-viAwKwQRFcI/TfaKP4m6CZI/AAAAAAAABJI/Sse46_Kah68/s1600/533525c.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 285px; height: 320px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-viAwKwQRFcI/TfaKP4m6CZI/AAAAAAAABJI/Sse46_Kah68/s320/533525c.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5617829590689515922" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-lKg9YsUMFxg/TfaKPcxOt_I/AAAAAAAABJA/SQ0yc8-Vdzk/s1600/502103.JPEG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 179px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-lKg9YsUMFxg/TfaKPcxOt_I/AAAAAAAABJA/SQ0yc8-Vdzk/s320/502103.JPEG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5617829583216621554" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;mổ heo cưới vợ nà. :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-94RBZH8k5cQ/TfaKQ_0vv9I/AAAAAAAABJg/IjXu3iXjMDE/s1600/703168.JPEG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 179px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-94RBZH8k5cQ/TfaKQ_0vv9I/AAAAAAAABJg/IjXu3iXjMDE/s320/703168.JPEG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5617829609806479314" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Tôi mang từ Chicago về vài cái nốt đỏ trên tay, trên chân. Về tới nơi đi check up với bác sĩ y tá hỏi, nốt gì vậy chị. Mình nói, à, đi đám cưới, bị muỗi cắn. Cô nàng hỏi, đám cưới Mỹ phải không chị.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ừ đúng rồi, đám cưới Mỹ. :) Mình buồn cười câu hỏi này quá. 2 năm trước mình về thăm Mẹ, hụt đi 1 cái đám cưới cũng của bạn Mỹ, ở bên dòng sông Mississippi. Năm nay bạn đã có Olivia bé nhỏ xinh đẹp và thân thiện vô cùng. Tim thật là đẹp trai, tóc sáng lấp lánh. Nhìn Olivia nhõng nhẽo với bố nó, thấy thật là hạnh phúc. Thường thì đàn ông Mỹ già hơn tuổi rất nhiều, nhưng Tim trông như 20 something ở tuổi 30+. M và Tim yêu nhau từ trung học. Rồi chia tay, rồi T. đi lấy vợ, 1 cô nàng nào đó lớn hơn Tim và không muốn có con, rồi li dị, rồi M và Tim gặp lại nhau.&lt;br /&gt;Đám cưới của M và Tim tốn kém hơn. Đâu khoảng 20K.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đám cưới lần này là của Tess (nàng) và R.(chàng), cả 2 gặp nhau ở rock band. Làm ở vườn nhà R. Không vì thế mà kém xinh đẹp và trang trọng. Chi phí khoảng 5-7K.&lt;br /&gt;Dự đám cưới chỉ có mình mình là châu Á. Mọi chuyện diễn ra như trong phim. Giản dị, xinh đẹp, chân thành và vui vẻ.&lt;br /&gt;Những lúc không nhún nhảy và để muỗi cắn thì mình nghĩ gì? Mình nghĩ,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Tình yêu là có thật. Tình yêu giữa hai con người thật giản dị. Những người sống giản dị là những người thông minh nhất. Và vì thế, hạnh phúc nhất.&lt;br /&gt;2. Không yêu là không lấy.&lt;br /&gt;Không yêu là không lấy...:)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-2568457080733430952?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/2568457080733430952/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/06/am-cuoi.html#comment-form' title='6 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/2568457080733430952'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/2568457080733430952'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/06/am-cuoi.html' title='đám cưới'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-GWs2k1e7euM/TfaK5qw1gAI/AAAAAAAABJo/QwdwIwUqwlw/s72-c/original.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-70129188799714595</id><published>2011-06-09T16:56:00.000-07:00</published><updated>2011-06-09T19:28:28.399-07:00</updated><title type='text'>Chicago botanic garden</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-64gHzdLB3jI/TfGBIPmkahI/AAAAAAAABIs/kT_XXhH3I-U/s1600/IMG_0470.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 179px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-64gHzdLB3jI/TfGBIPmkahI/AAAAAAAABIs/kT_XXhH3I-U/s320/IMG_0470.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5616412188934957586" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-XvYqulXbprs/TfFgs4c6jLI/AAAAAAAABIc/UvcI3pArUU8/s1600/IMG_0459.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 179px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-XvYqulXbprs/TfFgs4c6jLI/AAAAAAAABIc/UvcI3pArUU8/s320/IMG_0459.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5616376534491892914" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-3dQ9cef6HoY/TfFgssMMrZI/AAAAAAAABIU/M1WfMnysRAY/s1600/IMG_0448.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 179px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-3dQ9cef6HoY/TfFgssMMrZI/AAAAAAAABIU/M1WfMnysRAY/s320/IMG_0448.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5616376531200552338" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-V0lukXtsfn0/TfFgsbW6Q5I/AAAAAAAABIM/BF3Y9uhZAOw/s1600/IMG_0450.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 186px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-V0lukXtsfn0/TfFgsbW6Q5I/AAAAAAAABIM/BF3Y9uhZAOw/s320/IMG_0450.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5616376526682080146" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-2LCX6AZQeBA/TfFgtfqw5-I/AAAAAAAABIk/Kicdkj86Wtc/s1600/IMG_0443.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 179px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-2LCX6AZQeBA/TfFgtfqw5-I/AAAAAAAABIk/Kicdkj86Wtc/s320/IMG_0443.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5616376545018963938" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Không hiểu sao có rất nhiều Vườn Nhật trên đất Mỹ. Riết rồi cũng hơi nhàm.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-70129188799714595?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/70129188799714595/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/06/chicago-botanic-garden.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/70129188799714595'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/70129188799714595'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/06/chicago-botanic-garden.html' title='Chicago botanic garden'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-64gHzdLB3jI/TfGBIPmkahI/AAAAAAAABIs/kT_XXhH3I-U/s72-c/IMG_0470.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-7137994879669135847</id><published>2011-06-09T16:45:00.000-07:00</published><updated>2011-06-09T18:05:15.641-07:00</updated><title type='text'>"ở chỗ nhân gian không thể hiểu" (DTL)</title><content type='html'>1.Sức khỏe _ checked&lt;br /&gt;2.Tình cảm_checked&lt;br /&gt;3.Công việc_checked&lt;br /&gt;4.Kế hoạch nửa năm_checked&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;hehe Here is My checklist.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-7137994879669135847?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/7137994879669135847/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/06/o-cho-nhan-gian-khong-hieu-dtl.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/7137994879669135847'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/7137994879669135847'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/06/o-cho-nhan-gian-khong-hieu-dtl.html' title='&quot;ở chỗ nhân gian không thể hiểu&quot; (DTL)'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-5660809652591527362</id><published>2011-06-07T11:26:00.000-07:00</published><updated>2011-06-07T20:12:44.433-07:00</updated><title type='text'>be yourself.</title><content type='html'>Tôi có 1 tuần đi khỏi little SG. Không gặp 1 người VN nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuần lễ này cho tôi nghiệm ra rất nhiều điều. Nghiệm thêm bản thân và mọi người xung quanh. Đây không phải là 1 lời tâm sự vì nó không mang thông tin gì hết. Để nhắc tôi sau này có muốn nhớ ở thời điểm này tôi đã suy nghĩ gì, thì ráng mà nhớ, vậy thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong 1 tuần, các buổi tối thì đã phải ăn đồ Mỹ, Ý, Pháp, Greek, Trung đông và  Ấn độ. Tự nhiên nhớ phở kinh khủng. Khu Vn ở Chicago sao ngó tiêu điều, quán ăn và business thì trà trộn Tàu, Thái, Phi, Lào...Rất vắng vẻ. Ở Chicago có vài quán fine dinning Việt, mà chủ Mỹ, nấu cho Mỹ, (có thuê chef VN) thường thì tôi cũng hay đi những quán đó khi có dịp sang C. nhưng lần này thì tôi chỉ ghé Le Colonial ( quán Thuộc địa) 1 lần, thật ra là ăn đồ Pháp và uống wine. Nhưng sau đó thì được bạn host của Mon Ami Gabi mời ngày hôm sau sang uống rượu, thì thấy rượu và thức ăn Pháp bên Mon Ami  ngon hơn. Vẫn nhớ phở miên man nên tranh thủ 1 buổi trưa mò ra khu Việt. Gặp 1 gia đình Châu á mình hăm hở lại hỏi. Are you Vietnamese? They say No, but what do you want?...Hỏi: Do u know which one is the best Phở restaurant in this area? Chàng nói liền, 777. Không cần suy nghĩ. Thật ra tôi có thử Hoàng và Tàu bay và 1 tiệm gì nữa mấy lần trước, đều không thấy ngon miệng. Nên tiếp tục hăm hở vào quán 777. Ngồi xuống mới biết mình bị lừa rồi Lượm. Quán gì mà đũa Tàu đèn Tàu và 1 nàng waitress Thái. À, từ hồi quen anh A. Tôi thấy rất hut hẫng khi biết những quán Bắc nổi tiếng của vùng Little SG là chủ Tàu 100% nhen. Những người Tàu đó đã di cư sang đất mình, nhưng không có lai. Ở nhà, họ nói chuyện với nhau bằng tiếng Tàu nhen.&lt;br /&gt;Trở lại 777. Thật ra cũng có vài waiters Vn, chắc du học sinh. Vài người đàn ông Vn ăn to nói lớn, good job :), chắc dân local. Bạn Mỹ đòi ăn chả giò, ẹ, biết ngay là chả giò bánh tàu nhân...tàu :). Lỡ rồi kêu phở cho biết người biết ta, mà tô bự luôn cho đã. Lúc đó mình cũng đói, mình nghĩ tô to thì nước nó nhiều và nóng. But it was not hot enough for me. Bạn Mỹ rất ngu muội, khen lấy khen để. Mình rất là ghét cái tính này của các bạn. Ăn được thì nói được, ngon thì nói ngon. Mình là người Việt, ăn mòn lưỡi rồi mới có thể cảm nhận được chút đỉnh, mà cũng tùy người nữa, trời cho cái cảm nhận ăn uống, cũng như cảm nhận yêu đương vậy...:) Mấy lần gần đây ăn phở mấy chỗ khác ở vùng little SG, mình hay nêm lại bằng nước mắm. Nhưng tiếc là nước mắm họ để bàn ít khi là nước mắm ngon, và cũng ít nơi bán phở mà tô phở còn bốc khói ...Ăn chỉ được vài gắp là mình ớn quá. Keu thử món...gỏi cá. Quán này làm gỏi cá bằng cá muối. Sardine thì phải. Cũng là lạ nhưng tự dưng cũng không ăn được nữa. Mấy tiệm trong khu Vn ở Chicago tiệm nào cũng treo biển mướn người nha. Tôi có nói với mấy người bạn Mỹ, thôi tụi mày đừng có giới thiệu ai tới đây ( khu này) ăn, như thế này không gọi là ngon, và cũng mắc nữa. Không nó lại tưởng mình người Việt mình dẫn đi chỗ đặc sắc Việt như thế này đây.&lt;br /&gt;Đi ngang Chosun ok ở Chicago nên ngày hôm sau vào ăn thử. Chosun ok là 1 brand khá chất lượng ở bên Cali này. Ngay cả với người Korean. Chosun ok ở Chicago cổng rất đẹp. Nhưng quán bé xíu, đông nghẹt người Hàn. Bên trong thì không đẹp. Đồ ăn cũng không chất lượng như bên Cali, kim chi dở, không có ba khía. Không có cơm đậu nấu ống tre như bên Cali.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày trước khi về tôi có ra khu China town, đây là lần đầu tiên tôi thăm khu này. Khu China town ở Chicago khá sầm uất. Tôi đã hối hận vì trong lúc giận Tàu đã không vào mấy nhà hàng Tàu. Nhìn sất sạch đẹp và menu rất hấp dẫn. Máy lạnh rất lạnh nữa. Tôi chọn Cafe Hoàng ở khu Chinatown. tên Hoàng đối với tôi rất nhiều kỷ niệm. Ngoài bạn Hoàng yêu quý ra thì tôi ngày xưa có lấy 1 cái nick là Hoàngsomething và quen tới mấy anh em nhà họ Hoàng nữa. :) cafe Hoàng ở khu VN (Chicago) là nơi tôi ăn tô Bún bò Huế đầu tiên ở Mỹ. Ở Nga thì khỏi ăn rồi. Nên somehow, ký ức của tôi lần đó bảo là nó rất ngon. Những lần khác quay lại thì không ngon nữa. Tôi gọi bánh xèo và bún măng vịt và sinh tố Sầu riêng. :) hehehe Came out bánh xèo nho nhỏ, trắng nhách, mấy con tôm như bị hấp khô văng ra khỏi bánh luôn, thịt nạc quá. hehe thì Vietnamese pancake là vậy đó. haha, chứ ko phải bánh xèo của tụi tao. Tụi bạn nhờ tôi order, tôi chịu, bảo đứa nào thích ăn bò gà hay heo, đứa nào thích rire hay noodle rồi tao pick cho, chứ tao còn ko biết tao muốn ăn gì thì bố ai mà biết cho tụi mày. Đồ ăn mang ra tụi nó nhìn mình hỏi, ê, lần này mày có approve đồ ăn ở đây không? Hỏi rất đểu nha. Khen cái. Sinh tố sầu riêng rất ngon, nhiều sầu riêng, không có hà tiện. Vịt không có mỡ, đậm đà. Chứng tỏ đầu bếp có cái lưỡi...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyến bay kỳ này rất trục trặc. Chuyến bay đi thì LAX đang có reconstruction, rất confusing, có 1 cái gate 67A-67B kế nhau. Mình ngồi chình ình ở đó, nhưng đeo headphone vào coi phim. Bà nó tới hồi máy bay bay mất tiêu thấy bà con xung quanh vẫn chả nhúc nhích. Hoá ra cái 67B nó phải leo lên cầu thang. Mà thật ra trong lúc coi phim lâu lâu mình cũng nhìn xung quanh thấy bà con vẫn ngồi yên đấy chứ. Loa của tụi nó thì bị hư hay sao đó. Schedule lại 4 tiếng sau bay, it's ok. Đây có thủ 500G phim bộ rồi nha. Nhưng lần sau, mình phải make sure mình đứng nói chuyện với bà Mỹ kế bên, just make sure talk to someone đồng cảnh ngộ. Bả cũng kể bả bị ngồi tới bến ở trên train....bên Paris...hehe. Máy bay hạ cánh ở Denver cứ tưng tưng, mình nghĩ hổng lẽ nó gãy. Nó gãy thì có chết không nhỉ. Chuyến bay ngược lại thì bị delay. Chicago bà con xài iphone như điên, làm mình rất cú vì mới bị mất phone. Có 1 chàng Mỹ đen rất trẻ rất nice ngồi coi music kế bên, lâu lâu chỏ mỏ qua hỏi, mày trong phim hả, hay ....có Bruce Lee không? Rồi lầm bầm, God, I want to go home...Nó nice ở chỗ, khi sắp boarding, mình thấy nó đứng đợi mình thu dọn đồ nghề, make sure mình ko lỡ 1 chuyến đò nữa ...haha. Theo thông báo thì next flight từ Denver của mình về tới LAX là on time, nghĩa là mình có zero phút để transfer. Cuối cùng ông phi công hay quá, bay tới sớm hơn dự kiến 15' nên mình vừa đủ time hớt hải chạy qua gate mới. Rất xa. Vì nếu không kịp chuyến này thì sẽ phải qua đêm ở Denver, mà mệt lắm rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sáng nay phải bò ra Kimmy ăn phở. Tuần trước khi mình đi thì K. đóng cửa. Nghe nói vì ...dơ quá. Ít ra, mình chưa bao giờ phải bỏ dở tô phở của tiệm này. Thích cái vị đậm đà của phở K. Sẽ phải thử nấu để có hương vị giống như vậy xem sao.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-5660809652591527362?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/5660809652591527362/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/06/be-yourself.html#comment-form' title='8 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/5660809652591527362'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/5660809652591527362'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/06/be-yourself.html' title='be yourself.'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>8</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-7329180799077174019</id><published>2011-06-03T00:14:00.000-07:00</published><updated>2011-06-03T00:58:30.512-07:00</updated><title type='text'>metro Sokol, entry for myself</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-Yc1jmU_UHwc/TeiUF-CG5SI/AAAAAAAABH0/dmCMQR8gkVo/s1600/Metro_Sokol_05.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 214px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-Yc1jmU_UHwc/TeiUF-CG5SI/AAAAAAAABH0/dmCMQR8gkVo/s320/Metro_Sokol_05.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5613899765789418786" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Metro Sokol nằm trên đường metro màu xanh của Matxcova. Hồi qua Mỹ chỉ đi metro đúng 1 lần ở NY. Thấy metro nhếch nhác. Cũng lại nói 1 lần nữa, công cộng của Nga rất sạch đẹp. Khi tuyết tan thì dơ chút xíu. Chứ tuyết phủ đầy thì tinh khôi, mùa hè thì rạng rỡ.&lt;br /&gt;Vậy là khu nhà Triump ở Metro Sokol chắc phải được xây sau khi tôi rời Nga. Còn nhìn cái hình trên đây thì nhớ ơi là nhớ. Mòn chân luôn ở cái metro này rồi. Cái tiệm trang sức và cắt tóc ở đây cũng lâu đời lắm. Ngày xưa tất cả đều là quốc doanh. Có bạn chọc, H qua Nga cái Nga sụp đổ, bây giờ qua Mỹ chắc dám Mỹ sụp luôn quá. Tội mình quá.&lt;br /&gt;Vẫn còn nhớ từng cái kiosk bán kem, rồi sau đó có kiosk bán nước hoa. Còn nhớ bà già ngối bán chebureki ( bánh giống quai vạt của mình mà to hơn) Nhớ mấy con đường bên hông metro, đường vào cái nhà thờ cơ đốc nhỏ, đến mùa hè thì rất nhiều người ngồi bán thì là, hành lá và ngò.&lt;br /&gt;Đến Kiev 1 lần với N5. Còn lại là cứ Sochi, Len, và Vladimir đi tới đi lui hoài. Nằm ngủ 1 đêm trên tàu lửa là tới Len. Còn xuống Vân là ở bến Kurskaia, đón xe bus đi 5 tiếng Vân há. Viết lại kẻo quên. Lần tới này về, sẽ đến nhà Vân làm pizza đãi tụi nó nha Vân. Rồi nói cho nghe tại sao.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1 cửa của Metro Sokol nằm trên đại lộ Leningradskaia, 1 cửa là Volokolamskaia. Đi về trường mình thì "bắt" tramvai số 23. Đi ngang trường Hàng không. Trường mình nhìn ra phía tay phải là trường Mỹ thuật công nghiệp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đang ở Chicago. Chuyến bay do xa và lệch giờ đã dài lại dài thêm 4 tiếng nữa vì tôi để miss mất 1 chuyến vì  ham coi phim. Ra khỏi nhà ở Cali từ 8h sáng mà đến hơn 11h đêm mới vào đến thành phố Chicago. Ghé TGIF ăn tạm 1 chút vì đến quá trễ .  So moody, những sân bay, những con tàu, những giống người ta, những kiến trúc khác nhau của những khách sạn, những nhà hàng, ôi những chuyến đi, miệt mài thật.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đúng ra mỗi 1 ngày sống có biết bao nhiêu chuyện để kể. Không có sự kiện cũng là 1 sự kiện.&lt;br /&gt;Phải có chừng 15 chuyến bay dài Moscow-SGN, 10 chuyến LAX-SGN, 10 chuyến OC-SJ, 5 chuyến OC-Utah, 10 chuyến LAX- Chicago, 4 chuyến OC-Houston  (có 1 chuyến đi xe bus nha). trường Đại học Stanford, thành phố SF, San Mateo, Monterey, những bãi hải cẩu, San Diego. Và Vegas ( hồi mới đi tính ở mỗi hotel 1 lần, sau cái tự dưng chán cái hào nhoáng của Vegas, ở trong còn chán hơn, thời tiết thì ẹ), ồ rồi là DC, NY, Anlecxandria (VA)...Hay Incheon, Incheon, Incheon...Đã kịp chán rồi đó.&lt;br /&gt;Và ngôi nhà bên biển ở 1 đêm thành cổ tích nữa.&lt;br /&gt;thèm lôi từng tấm hình ra kể cho Nga nghe, nơi này như vầy như vầy nè, ai đi với H.&lt;br /&gt;Hay là xóa hết ký ức đi.&lt;br /&gt;Đóng cửa, đi yêu.&lt;br /&gt;Lại nhớ con nít nhà mình. Thơ lại như con búp bê của mình rồi. Khoái mặc đồ đẹp cho Thơ, rồi chụp hình. Mà Thơ ít cười lắm. Ít cười cũng được, mà không được buồn, cứ giữ yên tĩnh, thanh bình như thế, nha Thơ.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-7329180799077174019?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/7329180799077174019/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/06/metro-sokol-entry-for-myself.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/7329180799077174019'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/7329180799077174019'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/06/metro-sokol-entry-for-myself.html' title='metro Sokol, entry for myself'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-Yc1jmU_UHwc/TeiUF-CG5SI/AAAAAAAABH0/dmCMQR8gkVo/s72-c/Metro_Sokol_05.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-7836120348929655032</id><published>2011-06-01T15:40:00.000-07:00</published><updated>2011-06-01T16:12:04.501-07:00</updated><title type='text'>cho em xin 1 chiếc áo dài</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-oFlwpApdkXA/TebGNFOfh5I/AAAAAAAABHo/7SE-4UiSkII/s1600/IMG_5131.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 240px; height: 320px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-oFlwpApdkXA/TebGNFOfh5I/AAAAAAAABHo/7SE-4UiSkII/s320/IMG_5131.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5613391913607464850" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-bnmWKmGcFiE/Tea_EiPejcI/AAAAAAAABHQ/BoBKGmSq_uU/s1600/tho06.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 240px; height: 320px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-bnmWKmGcFiE/Tea_EiPejcI/AAAAAAAABHQ/BoBKGmSq_uU/s320/tho06.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5613384070196006338" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-nLRM3rx2pec/Tea_EdN9FbI/AAAAAAAABHI/SdB17l6AtuI/s1600/tho07.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 225px; height: 320px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-nLRM3rx2pec/Tea_EdN9FbI/AAAAAAAABHI/SdB17l6AtuI/s320/tho07.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5613384068847441330" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-eq2t4YPLkwE/Tea_EArGJjI/AAAAAAAABHA/KhP8hQ2kcpk/s1600/1.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 240px; height: 320px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-eq2t4YPLkwE/Tea_EArGJjI/AAAAAAAABHA/KhP8hQ2kcpk/s320/1.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5613384061185041970" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-PrmITchTyrs/Tea_FTUHyYI/AAAAAAAABHg/q6i5jykNTfA/s1600/IMG_5371.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 240px; height: 320px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-PrmITchTyrs/Tea_FTUHyYI/AAAAAAAABHg/q6i5jykNTfA/s320/IMG_5371.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5613384083368823170" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-eLCSQNVj0wc/Tea8Yo1HDNI/AAAAAAAABGw/Diefr-K9hk0/s1600/PHUONG_NAM_01.JPG"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-u2Nidyxhwx8/Tea8YUf_5iI/AAAAAAAABGo/TcMZ-ERza1U/s1600/PHUONG_NAM_17.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 268px; height: 320px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-u2Nidyxhwx8/Tea8YUf_5iI/AAAAAAAABGo/TcMZ-ERza1U/s320/PHUONG_NAM_17.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5613381111569704482" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-pQNfTE4sj74/Tea8YMIJtgI/AAAAAAAABGg/D703klw5zJY/s1600/PHUONG_NAM_13.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 257px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-pQNfTE4sj74/Tea8YMIJtgI/AAAAAAAABGg/D703klw5zJY/s320/PHUONG_NAM_13.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5613381109322200578" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-Q-ILPitRNHg/Tea8Y-ZhdOI/AAAAAAAABG4/CeyTsx341uw/s1600/PHUONG_NAM_19.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-Q-ILPitRNHg/Tea8Y-ZhdOI/AAAAAAAABG4/CeyTsx341uw/s320/PHUONG_NAM_19.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5613381122816832738" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Thơ 3 tuổi- 4 tuổi và 2 tuổi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ngày bé, nghĩa là khoảng 5-6 tuổi, tôi có 2 chiếc áo đầm, 1 cái aó đầm màu vàng thiên thanh, ráp 8 mảnh, vải thun lụa gì đó, có vẽ nhưng cành hoa nhẹ nhàng thanh mảnh rất nhạt màu xám và 1 cái đầm thun màu cam có viền brô-đê ( chắc ý là viền máy brother?) trước ngực. Ngôi nhà tuổi thơ của tôi nằm ngay giữa khu chợ Trương Minh Giảng. Cái áo đầm màu vàng có lần được 2 chị bán chả cá khen nức nở, bàn tán xôn xao. Một chị bảo " cái áo đầm đẹp quá", 1 chị khác thì bảo "mày không biết gì hết, chân nó đẹp nên dáng nó mặc áo đầm đẹp" . Hai chị là người chiên chả cá mướn cho bà Ba. Bé tí xi như vậy mà tôi cứ rảnh là chăm chú đứng nhìn người ta làm việc, lúc nào tôi cũng muốn biết cái công thức cô Mỹ Lệ uốn tóc ra làm sao, hoặc chả cá được làm như thế nào. ( vẫn nhớ là thế này nè: mỗi buổi sáng, lúc đó tôi chưa ngủ dậy, tầm 5-6 giờ sáng thì bà Ba mang tới mấy xô cá xay và nêm nếm sẵn rồi, đổ ra cái thau to lắm, bắc 1 chảo dầu khổng lồ, dùng 1 cái xẻng nhôm dích 1 chút dầu lên cái đĩa nhựa bẹt, sau đó dích 1 miếng chả sống lên dĩa, đè dẹp ra rồi đẩy nó xuống chảo...)&lt;br /&gt;Cái áo đầm cam thì tôi có chụp hình với ba và em trai ở sở thú, nếu ngày nào đó scan được thì tôi sẽ scan lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy là gia đình tôi đã sống mấy thế hệ ở khu chợ này. Ba của Văn được mấy bà trong chợ cưng lắm. Ba của Văn thì thích nuôi chó. Cũng nhờ vậy mà mấy lần con Tô đi lang thang trong chợ đã không bị bắt mất, còn được cho ăn nữa. Năm nay Văn được 3 tuổi , mà Văn đã thân thiện như vầy nè: đi ngang qua tiệm hũ tíu với ba, Văn nói, ba đợi con chút, rồi ghé vô tiệm hỏi, ủa đi đâu hết trơn rồi vậy, đi chợ hết rồi hả. Bà chủ mời Văn vô ăn hũ tíu, Văn nói, bữa khác nha, để con rủ bà nội, bà nội thích ăn hũ tíu lắm, thôi Văn bye nha, Văn đi uống cafe :) Thơ thì không vậy, Thơ ít nói và đài các hơn. Có cảm giác như thế giới của Thơ trong vắt. Không hiểu Thơ nghĩ gì, khi Thơ nghe nhạc, khi Thơ ngắm tranh của bác Chiến. Hỏi thì Thơ mới nói, mà she means it. Thơ bao giờ cũng suy nghĩ rồi mới trả lời ( hổng như bác H trả lời rồi mới suy nghĩ hehe)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thôi kể nữa thì lạc đề, post hình Thơ nè.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-7836120348929655032?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/7836120348929655032/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/06/cho-em-xin-1-chiec-ao-dai.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/7836120348929655032'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/7836120348929655032'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/06/cho-em-xin-1-chiec-ao-dai.html' title='cho em xin 1 chiếc áo dài'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-oFlwpApdkXA/TebGNFOfh5I/AAAAAAAABHo/7SE-4UiSkII/s72-c/IMG_5131.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-8072153536588899583</id><published>2011-05-29T21:27:00.000-07:00</published><updated>2011-05-29T21:29:37.880-07:00</updated><title type='text'>chán đời vô biên</title><content type='html'>tháng này:&lt;br /&gt;đụng xe&lt;br /&gt;mất phone&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2 more days.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-8072153536588899583?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/8072153536588899583/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/05/chan-oi-vo-bien.html#comment-form' title='8 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/8072153536588899583'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/8072153536588899583'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/05/chan-oi-vo-bien.html' title='chán đời vô biên'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>8</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-7151326181789504903</id><published>2011-05-25T19:20:00.000-07:00</published><updated>2011-05-27T00:49:46.064-07:00</updated><title type='text'>phim</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-33-C7X7tJS0/Td3Atlm0VnI/AAAAAAAABF8/zkx4heQGNLg/s1600/IMG_0317.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 240px; height: 320px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-33-C7X7tJS0/Td3Atlm0VnI/AAAAAAAABF8/zkx4heQGNLg/s320/IMG_0317.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5610852600195077746" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-_7fVni9SIFk/Td3AtyOjDtI/AAAAAAAABGE/0ghnhsFv2gg/s1600/IMG_0316.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-_7fVni9SIFk/Td3AtyOjDtI/AAAAAAAABGE/0ghnhsFv2gg/s320/IMG_0316.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5610852603582942930" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Anh này là Tom Hank giả, ngồi ở Navy Pier ở Chicago đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mới coi tân Ỷ thiên đồ long kiếm xong nha.&lt;br /&gt;Ghét cái mặt em Châu Chỉ Nhược từ đầu, nhìn rất yểu chớ không có điệu.&lt;br /&gt;Thích cặp mắt em Tiểu Siêu. Làm mình muốn đeo tròng xanh vô mắt luôn. :)&lt;br /&gt;Mới đầu không thích Triệu Minh, coi hồi cái thấy dáng em đi đẹp, hiện đại. Mặt hiện đại luôn. Dễ thương. Xí Mụi học trò mình có nét giống em Triệu Minh này. Em Tequila cũng có nét giống em Triệu Minh này. Ai chê em Tequila chớ mình thấy ẻm cute chớ. Hơi cà chớn thui. Mà dễ gì mà chui vào Show biz của Mỹ trắng mà quậy tưng vậy đâu. Ẻm thật là ý chí và cá tính.&lt;br /&gt;Thích Dương Tiêu với Tạ Tốn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thật ra không có chuyện gì viết về Forrest Gump hết. Là phim em trai và T. thích nhất. Mình cũng thích nhưng thích nhiều phim lắm nên không có nhất. Hồi coi Forrest Gump là ở bên nga. Cái nghi em Jenny giống em Kelly trong phim Santa Barbara. Mà đúng thiệt nha.&lt;br /&gt;Santa Barbara là bộ phim truyền hình nhiều tập của Mỹ chiếu tại Nga. Hồi đó cả trường dán mắt vào xem phim này. Phim này và phim Beverly hills 90210 là đại diện cho sự tưởng tượng về đời sống Mỹ của mình khi đó.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-7151326181789504903?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/7151326181789504903/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/05/phim.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/7151326181789504903'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/7151326181789504903'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/05/phim.html' title='phim'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-33-C7X7tJS0/Td3Atlm0VnI/AAAAAAAABF8/zkx4heQGNLg/s72-c/IMG_0317.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-3770218061715455894</id><published>2011-05-24T18:58:00.000-07:00</published><updated>2011-05-24T23:41:15.642-07:00</updated><title type='text'>chuyện cấp 2 !!!</title><content type='html'>Thôi tự nhận mình nhát. Càng già càng nhát. Nghe Ba Mẹ nói, lúc sơ sinh mình cũng ốm yếu, đại khái là liễu yếu đào tơ 1 tháng đi cấp cứu 1 lần. :) Kinh. Chắc Ba mẹ không có kinh nghiệm, cứ sốt phát là xách vào bệnh viện. Nhưng từ hồi có tri thức, nhớ nhớ việc đến nay thì không nhớ đợt bịnh nào. Chỉ 1 lần hồi lớp 6 cứ vấp té ở cái ổ gà trước cổng trường trước nhà thằng Long, có cây mận,  cái vết thương cứ vừa làm mày thì vấp té tiếp. Không hiểu mắt mũi mình ở đâu. Bây giờ cũng còn cái thẹo. Rồi cỡ lớp 6-7 gì đó thì mẹ cho đi cắt amidan ở nhi đồng 2, bảo là vì nó mà con mình còi cọc. Chả hiểu sao bọn trẻ khác thì cứ ngủ lăn lóc sau khi uống thuốc, còn mình thì đầu óc trơ tráo, giả bộ nhắm mắt lại cho đỡ kỳ rồi nghe ngóng. Công nhận vụ cắt thịt đó thật ớn, cứ như bị lừa vậy. Vừa kiu mình há miệng ra là bỏ cái kẹp vô cứng ngắt, không có chuẩn bị gì hết. Rồi ông bác sĩ cứ bảo, không được nuốt máu xuống nha, ở ngoài kia chôn con nít nhiều lắm, mà mình thì nước mắt đầm đìa nghĩ là, banh miệng người ta ra vầy thì  nó muốn chảy đi đâu thì chảy chứ làm sao điều khiển được. :) Bao nhiêu năm rồi vẫn còn ức sao trời.  Máu giăng ra cái đèn trước trán ông bác sĩ luôn. Ớn thiệt. Mấy cái vụ uống soup ăn cháo sau đó cũng không có gì đáng nói. Chỉ nhớ 1 tuần sau thèm ăn cơm với canh bí rợ thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ lúc lên cấp 3 đến vào Đại học, toàn chơi với con trai. Lớp 5 đã dám đạp xe đến tận Bình Dương. Dấu Ba mẹ. Mà bây giờ cũng không biết có phải là Bình Dương không nữa. Đại khái là con nhỏ tên Phương Lan, học chung lớp 4, đến hè thì về quê ngoại nó ở Bình Dương. Nó viết 1 lá thơ gởi bưu điện lên, rằng chỗ nó ở có đồng lúa, đại khái là quê, đẹp lắm. Có kèm theo địa chỉ ở bìa thơ, biểu là ước gì Hương lên chơi. Sao bây giờ tự nhiên thấy BD xa lắm, nên nghi ngờ phải mình đã đạp xe nổi tới đó không. Tóm lại là ko biết mình hỏi dò dò ra sao, nhớ có lần ngưng lại chỗ bán sầu riêng hỏi đường. Bị la cho 1 chặp. Hm, không biết có phải là Bd không, ở SG còn cái gì dương nữa không, hổng lẽ bến Chương Dương? Mà sao BCD lại có ruộng?  Nhưng tới trưa thì tới nơi, ngồi nướng khoai lang. Nó chỉ cho ông Cậu nó là bạn con đây, từ SG xuống. Ổng cũng nói gì đó, quên rồi.  Rồi về lại. Kỳ tích là đi đến nơi. :) Sau đó mình cứ tưởng, là nơi nào trên thế giới nếu có địa chỉ là đi được hết, miễn không có bị câm, biết hỏi là ra thôi. :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Công nhận là mình đạp xe chinh chiến dễ sợ. Nào đi Thanh đa, rồi Bửu long, rồi tới tận Cần giờ, Thủ đức.  Đi gãy xe đạp luôn nên giờ ai rủ mình đạp xe mình rất ngán.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ba là 1 người rất khéo tay. Hồi nhỏ cả xóm mình thì mỗi mình nhà mình có xe đạp. Ba mua từng thứ rồi lắp ráp lại. Sau 75 nhà ai cũng nghèo. Hình như có cho tụi con nít khác mướn xe đạp theo giờ nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình học 9 năm ở trường ĐTĐ, Q3. Hồi đó từ thầy cô đến ông gác cổng đến thầy Bá kỷ luật cũng cưng mình. Còn nhớ xuống xin thầy cho bạn Cảnh. Đại khái là thầy ốm, hơi lé hay sao đó, mặc đồ rất nghiêm túc, đầu láng mượt và có cây roi mây. Thầy đánh thiệt đó. Vô học trễ, trốn học, không phù hiệu, tóc dài gì đó...Ờ mà toàn con trai bị đòn thôi, híhí...Bạn Cảnh oai hùng của lớp mình chắc sau này cũng thành đại ca quá, vậy mà bữa mình với mấy đứa con gái tới nhà đòi sách giáo khoa cái bản trốn, mấy chị ngồi trước chọc, lớp trưởng tới kìa...:) Công nhận mình gan. Mình ỷ ai mà ăn hiếp con gái, nhứt là con gái nhỏ nhẻ với trai như mình. Chứ nó mà thét cái chắc mình ngất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thôi cứ nhận đại là hồi nhỏ thông minh ( lớn lên đỡ...thông minh dần). Hè năm nào mình cũng mượn sách giáo khoa của năm sau, từ sách văn tới toán, sau này lý hóa sinh. Đọc 1 tháng là hết trọi  rồi. Thành ra cả năm đầu óc nhởn nhơ phởn phơ toàn bị thầy cô nhờ chấm điểm dùm, hay kẻ sổ đầu bài, hay được dẫn đi ăn hay đi thi học sinh giỏi. Chỉ có điều thi môn này tiếc môn kia. À còn đi tập hát nữa chớ. Bạn Loan Châu hồi nhỏ học chung trường mình đấy. Nhưng nhớ có nhỏ Vân đen đen, giọng như chuông, nghe rất hay. Mà nhỏ Vân lớp 6-7 gì đã biết nấu cơm và chiên trứng, còn không cho mình đụng vô sắt cà chua, vì bản bảo bà hay má bạn khó lắm, sắt cà chua chiên trứng phải cắt hột lựu :(((( Lần đó lần đầu mình biết sắt cà chua hột lựu nha.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng may là ông gác cổng nhớ mình. Chớ không thôi mất xe đạp từ lâu rồi. Tự đi xe đạp bữa đực bữa cái, nên có bữa vui chuyện là đi bộ với bạn về nhà luôn. Tới chiều không thấy xe đâu ngẩn ngơ 1 hồi không dám nói ai rồi lặng lẽ đi bộ lên trường. Hênh quá ông gác cổng cất cho mình, mà còn không la nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;haha, đọc lại mình thấy mình tự nhận mình nhát và thông minh. :)))) mà chưa chứng minh được mấy...Hôm nay các bạn giải trí nhiêu đây thôi nhe. Nếu mình không mất trí nhớ thì sẽ kể chuyện tiếp.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-3770218061715455894?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/3770218061715455894/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/05/chuyen-cap-2.html#comment-form' title='9 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/3770218061715455894'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/3770218061715455894'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/05/chuyen-cap-2.html' title='chuyện cấp 2 !!!'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>9</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-84272690096846131</id><published>2011-05-23T10:00:00.001-07:00</published><updated>2011-05-23T11:37:46.718-07:00</updated><title type='text'>hoa trên đường mình đi</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-e-SfbLOWCPY/TdqfRqxvRAI/AAAAAAAABFs/nhvoDRsjyi8/s1600/IMG_5782.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-e-SfbLOWCPY/TdqfRqxvRAI/AAAAAAAABFs/nhvoDRsjyi8/s320/IMG_5782.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5609971411732874242" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-B4fn83F1xtw/TdqfRRRW7CI/AAAAAAAABFk/Ln2AFuS2c54/s1600/IMG_5789.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-B4fn83F1xtw/TdqfRRRW7CI/AAAAAAAABFk/Ln2AFuS2c54/s320/IMG_5789.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5609971404886174754" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-Ex-pn8riEZs/TdqfQUZnfUI/AAAAAAAABFc/_nwEZeC9Kz4/s1600/IMG_5779.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-Ex-pn8riEZs/TdqfQUZnfUI/AAAAAAAABFc/_nwEZeC9Kz4/s320/IMG_5779.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5609971388546252098" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-XOoH3VJ2fQA/TdqfP0JLgnI/AAAAAAAABFU/LSM6L_H2f6I/s1600/IMG_5787.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-XOoH3VJ2fQA/TdqfP0JLgnI/AAAAAAAABFU/LSM6L_H2f6I/s320/IMG_5787.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5609971379887374962" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-INJWrg4_ZJ8/TdqfR1eokqI/AAAAAAAABF0/q0rI7XgqAwE/s1600/IMG_5790.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-INJWrg4_ZJ8/TdqfR1eokqI/AAAAAAAABF0/q0rI7XgqAwE/s320/IMG_5790.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5609971414605533858" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Lần đi Đà lạt đầu tiên trong đời là đi với Nga và mọi người ở trường BK.  Bước xuống xe, 2 đứa ngây ngất vì vạt hoa bên đường. Chuyện ngày hôm nay sống, thì ngày hôm sau trở thành ký ức. Ký ức luôn luôn lộng lẫy, có nghĩa là ngày hôm nào cũng có thể là 1 ngày đẹp.&lt;br /&gt;Còn nhớ cụm hoa đó là hoa sao nhái. Là tên Nga bảo cho tôi biết. Cho đến bây giờ đứa nào cũng có 1 bụng về thế giới. Chứ sao hồi xưa, cái gì cũng bạn bảo cho biết. Những vần thơ diễm lệ, cũng là bạn bảo cho biết. :)&lt;br /&gt;Sài gòn (ngày đó) không có hoa vỉa hè. Chỉ có cô bán hoa ở chợ. Chỉ có vài vạt tường tigon hiếm hoi, chỉ có vài con đường hoa rụng rơi sau cơn mưa.&lt;br /&gt;Lúc sang Moscow, nhớ bạn bè quay quắt. Mùa xuân, thật đúng là đất trời nở hoa. Hoa táo hoa đào hoa mận rồi hoa vàng nở đầy vạt cỏ. Trên đường đi nhìn thấy những cành cây 1 mùa khẳng khiu ra lộc mỗi ngày. Rồi ngoài metro các  babu đứng bán hoa chuông ( thường hái trong rừng ra) và hoa hồng dại. Bó hoa chuông nhỏ xíu, bằng nắm tay, bọc xung quanh bằng mấy cái lá của nó, nhìn yêu lắm, rẻ nữa. Mua về, cắm trong 1 cái ly thủy tinh, càng giản dị càng tốt. Đừng dùng bình hoa nha. ( ly 7 kop là ok rồi :) Không kể trên các đại lộ người ta gieo đầy tulip. Nói về vẻ đẹp public, Russia đã ăn đứt nhiều nơi. Sạch, đẹp, văn hóa, và tử tế. Phải nói cái xứ sở gì mà yêu hoa. Quà cho nhau, nhất định phải có hoa. Không có cái gì khác cũng được. Hoa ngày mùa đông đắt thật đắt, nhưng đến thăm nhau vẫn phải có hoa.&lt;br /&gt;Tôi save hình theo thời gian load vào máy, nhưng mà album nào cũng đầy hoa ven đường. Cho đến bây giờ tôi vẫn ước, mỗi khi nhìn thấy hoa đẹp, là được đi bên cạnh bạn gái thân của mình. Thú thiệt là từ hồi ra nước ngoài, đi lang thang là chỉ đi với trai, hoặc 1 mình.&lt;br /&gt;Hôm qua lại nói với Út, chắc đóng cửa blog quá. ( Út nói, chị, em nghe n lần rồi nha!) Nghe vậy tự thấy mình hèn quá, dẹp luôn ý định hèn hèn là đóng đóng mở mở luôn. Nhưng mà, trời có lúc mưa lúc nắng, cũng chưa biết nữa. :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bài này với ý định nói là hoa đẹp nhất trên đường đời mình có được là bạn gái của mình mà viết lung tung 1 hồi quên cha nó mất. :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ảnh ở trên là thợ chụp hình của H aka nam tri kỷ :) Ảnh hoa nhiều lắm, nhưng mình muốn mình nhớ được cái bông đó chụp trong lần đi nào, khi đọc lại blog, nên chắc sẽ không post lung tung.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-84272690096846131?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/84272690096846131/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/05/hoa-tren-uong-minh-i.html#comment-form' title='10 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/84272690096846131'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/84272690096846131'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/05/hoa-tren-uong-minh-i.html' title='hoa trên đường mình đi'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-e-SfbLOWCPY/TdqfRqxvRAI/AAAAAAAABFs/nhvoDRsjyi8/s72-c/IMG_5782.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>10</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-8126964820011391243</id><published>2011-05-22T05:27:00.000-07:00</published><updated>2011-05-22T16:45:03.365-07:00</updated><title type='text'>trời đã khuya rồi</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-1meHkdrciB0/TdkD3I3aXhI/AAAAAAAABFE/Um6jGcy6QCU/s1600/IMG_4312.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-1meHkdrciB0/TdkD3I3aXhI/AAAAAAAABFE/Um6jGcy6QCU/s320/IMG_4312.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5609519056674250258" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-FEqESWjgOOw/TdkD2jbST6I/AAAAAAAABE8/7l1_bWQum5c/s1600/IMG_4310.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-FEqESWjgOOw/TdkD2jbST6I/AAAAAAAABE8/7l1_bWQum5c/s320/IMG_4310.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5609519046624169890" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-zhoiFpePURI/TdkD3RsvB9I/AAAAAAAABFM/KmS71MqCXvc/s1600/IMG_4313.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-zhoiFpePURI/TdkD3RsvB9I/AAAAAAAABFM/KmS71MqCXvc/s320/IMG_4313.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5609519059045386194" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Minh đưa tôi đi rất xa, lên 1 đồi cao để ngắm thành phố. Còn tôi chỉ nhìn thấy bầu trời ,rất đen, rất xa. A lonely star.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ hồi làm bạn nhau, tôi nghĩ tôi đã rất cà chớn trong cách thật thà với Minh. Còn Minh thì rất tử tế trong cách xạo với tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng tôi làm như biết, mà thật ra chả biết gì về đời sống của nhau.. Làm như thân, mà thật ra rất xa lạ. Minh tỏ tình, mà thật ra không yêu. Tôi ậm ừ, mà lòng thật ra không hề lưỡng lự.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đáng lẽ Minh đã xạo với tôi bằng cách khác. nhưng tại tôi xa lạ với Minh từ khi nghe về Minh. Thế nên Minh chọn cách này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Minh luôn bắt đầu bằng câu: cô giáo ngủ chưa? Làm như tôi chỉ có mỗi 1 việc là ngủ vậy :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Minh làm IT director cho 1 hãng lớn, liên quan đến xe. Tôi, 1 con tưởng là chỉ biết xe màu gì thôi, vậy mà rất thích thú với xe nha. Chỉ không biết giá trị thôi. Mà lười hỏi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Minh cho tôi giữ 1 bí mật  (hehe mà thật ra tôi từ lâu không care nếu Minh hỏi) Nhưng vì vậy tôi cũng cho Minh giữ hết những bí mật của Minh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lúc, tụi tôi  ca nhạc sến liên khúc trong xe. Mèng. Minh ca vọng cổ luôn. Nhưng Minh ca không mùi mẫn. Không như nghe trên xe đò, hay hát dạo Sài gòn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những lúc chán đời, phải cám ơn Minh, là nửa đêm cũng có thể kêu Minh, chở H đi lên núi, chở H đi ăn đi Minh. Mà Minh không sợ tốn xăng, không sợ tốn tiền, 20' là hẹn được liền, có thể đi rất xa. Chắc tiền của hãng quá. :) Chả bao giờ giận nhau, có là quái gì của nhau mà giận Minh hỉ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gặp mặt, Minh hay hỏi, lại thất tình nữa hả. Trời ơi, tình đâu ra lắm thế mà thất hả Minh. Chắc tại hồi đầu quen Minh, viện cớ còn yêu chàng kia, để khỏi phải nắm tay chàng này trên núi. Riết rồi Minh nói, you cant get out. You're never ready.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;br /&gt;:) :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-8126964820011391243?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/8126964820011391243/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/05/da-khuya-roi.html#comment-form' title='7 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/8126964820011391243'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/8126964820011391243'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/05/da-khuya-roi.html' title='trời đã khuya rồi'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-1meHkdrciB0/TdkD3I3aXhI/AAAAAAAABFE/Um6jGcy6QCU/s72-c/IMG_4312.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-2726762518807208463</id><published>2011-05-21T15:08:00.001-07:00</published><updated>2011-05-21T15:15:08.022-07:00</updated><title type='text'>nhậu :)</title><content type='html'>At Kappo Honda with Akiko&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-KfrEPy4xYdQ/Tdg43zrIaCI/AAAAAAAABEs/7nOkSuVBX8c/s1600/IMG_4337.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-KfrEPy4xYdQ/Tdg43zrIaCI/AAAAAAAABEs/7nOkSuVBX8c/s320/IMG_4337.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5609295867305027618" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-F2KZA2taZ8k/Tdg43UpyLuI/AAAAAAAABEk/STwEhqxetS4/s1600/IMG_4334.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 221px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-F2KZA2taZ8k/Tdg43UpyLuI/AAAAAAAABEk/STwEhqxetS4/s320/IMG_4334.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5609295858977877730" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-4I2yQHkjRO0/Tdg44eYcBmI/AAAAAAAABE0/84gZxPOAasw/s1600/IMG_4338.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-4I2yQHkjRO0/Tdg44eYcBmI/AAAAAAAABE0/84gZxPOAasw/s320/IMG_4338.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5609295878769346146" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-G3ddyUtqFbo/Tdg4NBKM_RI/AAAAAAAABEc/dARsy72eF_U/s1600/IMG_4333.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-G3ddyUtqFbo/Tdg4NBKM_RI/AAAAAAAABEc/dARsy72eF_U/s320/IMG_4333.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5609295132190637330" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-2726762518807208463?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/2726762518807208463/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/05/nhau.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/2726762518807208463'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/2726762518807208463'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/05/nhau.html' title='nhậu :)'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-KfrEPy4xYdQ/Tdg43zrIaCI/AAAAAAAABEs/7nOkSuVBX8c/s72-c/IMG_4337.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-3833499350655568933</id><published>2011-05-20T15:28:00.000-07:00</published><updated>2011-05-20T15:58:24.726-07:00</updated><title type='text'>chắc sắp tàn cuộc vui</title><content type='html'>Tình cờ nghe được cái địa danh Cao Lãnh. Chưa 1 lần đặt chân đến đó. Nhưng mà nhớ  mang máng có 1 chàng trai xứ Cao lãnh, tên hay lắm, NTN, cao ròm hơi đen chút, mắt 1 mí năm thứ 1 đại học bị con nhỏ này cứ đá lông nheo dụ, đến mức phải tỏ tình, rồi nó từ chối (chơi vậy đó), làm chàng thức một đêm trong KTX, chích máu viết được chữ Hết. Còn giữ còn giữ nha. Đừng có hận H nha N. Không có hận H ha N. :) Dẫu gì Cả nói cũng rất hay, cho em gái hoa khôi của Cả, và cho Út nuôi này, là làm người ta khổ thì đời sẽ khổ. (Nhưng mà hổng có bị lỗ... j/k)&lt;br /&gt;Ta ước gì bây giờ tâm tánh như vầy, mà ba mẹ khỏe lên chút xíu, mà được xà về ở với Ba Mẹ, để vòi Ba Mẹ dẫn đi đây đi đó,  nghe Ba Mẹ kể coi năm đó năm đó Ba Mẹ đi đâu, Ba mẹ nghĩ gì, nhà mình hồi đó ra sao. Con còn không rõ thì mấy em sao biết được ha.&lt;br /&gt;Từ bữa về để lại cho Mẹ cái camera, cũng chưa buồn mua camera mới nữa. Nên ít chụp hình. Chụp bằng iphone thì không rõ. Máy scanner thì từ hồi dọn nhà tới giờ chưa hề nối dây vô. Bỗng dưng lại muốn scan hình.&lt;br /&gt;Nhắc NTN thì phải nhắc THMT. THMT có biệt tài là đá banh hay. Có 1 khuôn mặt rất tây, đôi mắt rất đẹp. Năm đó mình chơi thân với Q. (bạn tắm mưa), nhưng mà có đá lông nheo với N và lâu lâu nhìn lâu lâu vào mắt THMT. Thật là tội lỗi. Q bây giờ vẫn thân, như là người nhà, như là tuổi trẻ. Nhưng năm đó cứ phải để dành tình yêu cho tương lai. Ngu thiệt dai nha.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-3833499350655568933?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/3833499350655568933/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/05/chac-sap-tan-cuoc-vui.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/3833499350655568933'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/3833499350655568933'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/05/chac-sap-tan-cuoc-vui.html' title='chắc sắp tàn cuộc vui'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-790134840051359965</id><published>2011-05-19T09:59:00.000-07:00</published><updated>2011-05-19T10:15:02.616-07:00</updated><title type='text'>cớ sao, buồn này Kim...:)</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-MZnB5O1wmmM/TdVN-pN1RlI/AAAAAAAABEI/7AbV4GNfqqM/s1600/Huong%2B2.jpg"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-eyA_yp3-tWE/TdVNqqlM64I/AAAAAAAABEA/hQTy5eJAyEE/s1600/Huong%2B2.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 200px; height: 150px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-eyA_yp3-tWE/TdVNqqlM64I/AAAAAAAABEA/hQTy5eJAyEE/s200/Huong%2B2.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5608474306339990402" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-790134840051359965?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/790134840051359965/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/05/co-sao-buon-nay-kim.html#comment-form' title='10 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/790134840051359965'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/790134840051359965'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/05/co-sao-buon-nay-kim.html' title='cớ sao, buồn này Kim...:)'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-eyA_yp3-tWE/TdVNqqlM64I/AAAAAAAABEA/hQTy5eJAyEE/s72-c/Huong%2B2.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>10</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-8102120258050309988</id><published>2011-05-18T09:29:00.000-07:00</published><updated>2011-05-18T14:34:23.040-07:00</updated><title type='text'>1 thế giới nhiều lời</title><content type='html'>bữa rồi gặp Lừng. 1 bạn blogger. Lừng là người thứ 2 mình gặp mặt từ trên blog này. Sau khi gặp anh Tou. Mà thật ra đọc anh Tou vài đêm, không phải là nhiều lắm.&lt;br /&gt;Lừng là tên thật của bạn. Cái này chắc ai cũng biết từ lâu rồi.  Tên lạ nhỉ. Nếu nói anh Tou là một mẫu đàn ông cởi mở, thành đạt của SG, thì sẽ nói Lừng là 1 chàng trai mong manh, cũng thành đạt của du học sinh sau đại học tại Mỹ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nụ cười mong manh, một hồn yếu đuối.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi mang 1 nỗi buồn riêng tôi, là chỗ mong manh nhất của 1 con người có thấy cũng không thể chạm tới được. Nỗi buồn ấy đôi khi lắng xuống, đôi khi lại lập lờ thảng thốt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn nói đọc blog H. buồn quá, không dám đọc ( phải vậy không?)  Em nói, không phải, buồn trong như pha lê. Em mới thật lãng mạn, phải có 1 tâm hồn trong lắm mới còn nhìn thấy pha lê trong nỗi buồn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mà không sao, lúc này cũng có ý định công khai với bạn bè góc viết lách của H. Tạm gọi là một thế giới nhiều lời. Nghĩa là phải có 1 thế giới nhiều hình ảnh, một thế giới âm thanh ở đâu đó nữa, nhỉ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi có cảm giác Út và em trai không dám đọc blog của chị. Tụi nó thương chị quá, đến nỗi không dám nhìn thấy chị buồn. Mặc dù là nỗi buồn mạnh mẽ. :) tích cực hehe&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn bè tôi đã rất thành đạt rồi. Phải nói là có những vị trí ngút ngàn trong thành phố. Từ Y khoa đến kỹ sư, hay quản lý, chính trị hay kinh doanh. Như Minh Phương, cô bạn lớp 1 xinh đẹp của tôi có lần nói, rất hồn nhiên, I' m proud of you. Mình cũng rất tự hào về bạn mình. Những đứa trẻ con đã lớn lên. Tôi vẫn tin, vẫn yêu bạn bè mình. Vậy là thật may mắn rồi. Bạn bè tôi, ít lời nhưng là những tâm hồn nhạy cảm. Họ cũng có thể viết rất hay, từ nhỏ đã viết hay rồi. Mà tại sao? Đơn giản lắm, muốn viết hay thì phải thông minh, phải nhìn nhận phân tích vấn đề sắc bén, phải đọc nhiều, phải nhạy cảm và từng trải. Bạn bè tôi có tất cả những điều đó, tuy không chọn ngành ngữ văn. Ừ, những năm đó ai mà chọn ngành văn. Nguyên liệu tốt rồi, kỹ thuật tốt nữa thì món ăn phải ngon thôi. Nhưng bạn đã không chọn làm người nấu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;sao tự nhiên tịt không biết viết tiếp cái gì đây. :)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-8102120258050309988?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/8102120258050309988/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/05/1-gioi-nhieu-loi.html#comment-form' title='9 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/8102120258050309988'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/8102120258050309988'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/05/1-gioi-nhieu-loi.html' title='1 thế giới nhiều lời'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>9</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-4358168277791104131</id><published>2011-05-16T15:16:00.000-07:00</published><updated>2011-05-16T21:23:01.989-07:00</updated><title type='text'>the romantics</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-I_wogGeq-Ag/TdH4Ejja6FI/AAAAAAAABDs/IQRN3bUyHEw/s1600/24851.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 135px; height: 200px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-I_wogGeq-Ag/TdH4Ejja6FI/AAAAAAAABDs/IQRN3bUyHEw/s200/24851.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5607535768199948370" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;là bộ phim mình mới xem tối hôm kia.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;đứng trước em anh không biết phải nói gì, mà không có ngôn từ, thì anh không là gì cả...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(chàng đang làm tiến sĩ ngữ văn...) Câu này touch mình nhất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chàng yêu La ( phải không? )&lt;br /&gt;Nhưng mà chàng cầu hôn với Li...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-4358168277791104131?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/4358168277791104131/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/05/romantics.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/4358168277791104131'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/4358168277791104131'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/05/romantics.html' title='the romantics'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-I_wogGeq-Ag/TdH4Ejja6FI/AAAAAAAABDs/IQRN3bUyHEw/s72-c/24851.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-5858822865816494689</id><published>2011-05-13T11:47:00.000-07:00</published><updated>2011-05-13T12:03:31.605-07:00</updated><title type='text'>hương lạc</title><content type='html'>&lt;iframe width="425" height="349" src="http://www.youtube.com/embed/vK7pH7jS-54" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;là bài hát Nga gởi cho tôi. Chắc Quân nhớ, năm lớp 12 Hải viết trong 1 mảnh thư, nhờ Quân chuyển, rằng nhỏ này sinh ra lạc thời. Đó là 1 lời trách nha. Giờ nghe vẫn còn buồn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mấy bữa nay xem The Ribbling Blossom (Ván bài Gia nghiệp_ TVB). Rất thích thú với nghệ thuật ẩm thực trong phim này. Nhạc phim cũng hay nữa, có cả nhạc Nga và Sakura. Tôi thích ai làm cái gì mà để tâm thật nhiều. Sự quý giá của vạn vật bắt đầu từ đây. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nên lại nhớ năm ngoái, tôi đi date với A. được 5 lần. Anh giờ hình như đã mở nhà hàng. Tất nhiên không phải những người tài giỏi đều gây thiện cảm với mình. Ở đời đúng là có duyên. Duyên ở chỗ, biết thưởng thức nhau.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-5858822865816494689?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/5858822865816494689/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/05/huong-lac.html#comment-form' title='6 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/5858822865816494689'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/5858822865816494689'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/05/huong-lac.html' title='hương lạc'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/vK7pH7jS-54/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-6802306640418898129</id><published>2011-05-10T10:47:00.000-07:00</published><updated>2011-05-10T11:46:59.140-07:00</updated><title type='text'>này em,  xin cứu một người (TCS)</title><content type='html'>Này em, hãy đến tìm tôi, vì những con sông đã cạn nguồn rồi.&lt;br /&gt;Vì gió đêm nay hát lời tù tội quanh đời&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;về cùng tôi đứng bên âu lo này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;đời đã quen với những kiếp xa nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thích Khánh Ly hát bài này nhất. Buổi chiều CN lúc rày xăng mắc, đường phố loe ngoe, nhạc chậm rãi, cũ kỹ, không trau chuốt. Nghe thật là thê lương. Nhưng có niềm kiêu hãnh trong lời van xin.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;xin cứu 1 người.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-6802306640418898129?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/6802306640418898129/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/05/nay-em-xin-cuu-mot-nguoi.html#comment-form' title='10 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/6802306640418898129'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/6802306640418898129'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/05/nay-em-xin-cuu-mot-nguoi.html' title='này em,  xin cứu một người (TCS)'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>10</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-1662656535378299435</id><published>2011-05-08T22:50:00.000-07:00</published><updated>2011-05-08T23:34:12.718-07:00</updated><title type='text'>Ta đi lang thang...</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-xRScNXtn6PM/TceJ2XQHHHI/AAAAAAAABDk/59UOUKtAuRM/s1600/006.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 150px; height: 200px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-xRScNXtn6PM/TceJ2XQHHHI/AAAAAAAABDk/59UOUKtAuRM/s200/006.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5604599828333403250" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;1. công viên buổi chiều&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-SHb_PKNPBss/TceJQwfMnoI/AAAAAAAABDU/ttlSFuyf0ow/s1600/041.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 150px; height: 200px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-SHb_PKNPBss/TceJQwfMnoI/AAAAAAAABDU/ttlSFuyf0ow/s200/041.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5604599182272536194" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;2. này mới gọi là bọt bèo nè Quyên,  nguyên con rồng biển :)&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-fCYNygUjagU/TceJRK4OThI/AAAAAAAABDc/bEkUrX8loYE/s1600/044.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 150px; height: 200px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-fCYNygUjagU/TceJRK4OThI/AAAAAAAABDc/bEkUrX8loYE/s200/044.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5604599189356826130" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;3. rồi chúng ta tắt...:)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mấy tấm hình này chụp bằng iphone. Nhân dịp mấy cái long walk của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;hihi&lt;br /&gt;Di ơi, mình sợ...:)&lt;br /&gt;Bi là  tên 1 người bạn. Không nên vì phong trào Bi ơi mà làm bạn mình giật mình Bi hỉ. Thứ 7 này xong việc không hẹn hò, lò dò vào blog bác sĩ Hồ Hải thì xem được phim Bi của Di.  ( Bi ơi, đừng sợ_Phan Đăng Di)&lt;br /&gt;Lâu rồi không xem phim Việt, nếu không kể cái bữa ra mắt Bẫy rồng của Vân và anh Johny. Mèng, lúc đứng đợi xem Bẫy rồng thì mình thấy ex của Johny và mấy đứa con gái cùng 1 bó hoa. Rồi vô rạp thì ngồi ngay sau lưng nàng, phim thì xộc xệch lắm tuy Vân diễn tốt. Nhưng mình thì chỉ nghĩ về Ex của Johny. Đã 1 lần nghe nàng khóc trên youtube, mình bị ám ảnh. Nào, thì cuộc đời không ai có lỗi gì với ai hết. Nhưng mình chỉ nghĩ mình chả bao giờ dám đối mặt với các ex. Nhát chết.&lt;br /&gt;Thế rồi xem lại " Chuyện tử tế", thấy thương cái giọng bắc và văn phong ấy quá. Nhớ ngày xưa xem phim này trước khi rời VN, kịch LQV của đoàn kịch HN ở nhà hát công đoàn. Ba không phải người Bắc mà Ba cũng thích văn chương Bắc, ẩm thực Bắc vô cùng. Chuyện tử tế có xem cùng Nga không Nga?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi tạt qua Bi. Vì cái giọng bắc chậm rãi ấy mà phải vời anh C. coi chung.&lt;br /&gt;Nào, khen Di cái nè: khung hình của Di đẹp quá, cảnh nào màu sắc bố cục  cũng đều đẹp, mỗi khuôn hình đều như 1 bức tranh. Đẹp lắm. Nhưng mình không chắc là có độc đáo không thôi. Hồi xem Slumdog city, mình cũng thấy khung hình đẹp quá, nhưng more abstract, và đưa đến khán giả Mỹ 1 hình ảnh lạ, diễn tả độc đáo.&lt;br /&gt;Phim có ít lời thoại. Phim như vầy sẽ làm khán giả Mỹ mệt. Có thể Châu Âu sẽ chấp nhận hơn chăng. Với màu sắc u hoài kịch tính. Thông điệp thật ra lại không nhiều. X mãnh liệt hệt như phim người lớn. Mà mượn Bi vô làm tên phim tội Bi quá à. Nhãn quan của trẻ con không thấy những cái người lớn thấy. Đời sống xung quanh lúc nào chẳng vậy.&lt;br /&gt;Nhưng cũng không phải vậy, mình nghĩ Di làm nhân vật dưới mắt nhìn của 1 người đàn ông. Nhục dục suy diễn kiểu đàn ông, của Di.&lt;br /&gt;Nhưng ai đóng cũng hay hết. Bi thật dễ thương. Cặp mắt của Bi thật trong sáng. Mình thích Bi bỏ trái táo vào nước đá, đẹp dễ sợ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình thiệt là up to date. :) Vậy là cũng coi Bi rồi. Phim Vn mà coi hết được như vầy cũng là hấp dẫn lắm rồi. ( nhớ hồi anh Nam KTS cứ bảo, phim Vn cứ im lặng đi qua hết 1 cánh đồng...rồi đi ngược lại....hahah)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dzỡn thôi, coi phim mà không có ma có giết người là mình ok. Sợ gì. Chỉ thấy bỗng dưng nhớ bọn trẻ con quá. Nhớ sự hồn nhiên của tụi nó quá.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-1662656535378299435?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/1662656535378299435/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/05/di-oi-so.html#comment-form' title='12 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/1662656535378299435'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/1662656535378299435'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/05/di-oi-so.html' title='Ta đi lang thang...'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-xRScNXtn6PM/TceJ2XQHHHI/AAAAAAAABDk/59UOUKtAuRM/s72-c/006.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>12</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-3168675953902264512</id><published>2011-05-06T12:38:00.000-07:00</published><updated>2011-05-06T20:42:03.085-07:00</updated><title type='text'>viết vội cho Nga</title><content type='html'>Nga nè, một tuần trôi qua rồi, tao cứ đóng đóng mở mở cánh cửa này. Lúc thì nghĩ, thôi kệ, có sao đâu, mình gửi một message đến những bạn bè âm thầm, những bạn bè xa lạ, những con người tò mò, thì mình cũng bớt cô đơn ( tao nhớ hồi đó Hoàng nói, không thích chữ cô đơn, mà chỉ là 1 mình) nên cứ mỗi lần dùng từ này thì lại chập chờn.&lt;br /&gt;Lúc thì nghĩ, những người thật sự hiểu tiếng lòng của mình, vẫn là những người đó, ít lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Minh bạch với những điều thầm kín của chính mình đã rất là khó. Không thể có những điều tận cùng được viết ra. Nga nhớ không, tụi mình cứ nói đi tìm cái để yêu, chứ không phải để được yêu...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuần này tao nhớ cái cảnh tụi mình nghỉ trưa trên cửa sổ B6 ( hay B5 hả Nga) Tao nhớ mày hay VA muợn tao làm cái gối, tao nhớ cũng bữa đó ngồi hỏi nhau coi thích có con trai hay con gái. Thích sự thông minh hay lòng nhân ái. Và nhớ  có bữa, trong giảng đường đó, thằng V. nó chỉ tụi mình cách bấm huyệt trên trán để khỏi buồn ngủ. Sao mà cứ học bài là buồn ngủ Nga hả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuần này, tao luyện được tới 2 bộ phim dài lê thê. Thật ra có những cái tao ngạc nhiên với chính tao, từ hồi theo mày đi ngồi lê lết học thêu bên Q 4. Rồi sau này ngồi đâm đâm chọt chọt mấy cái tranh cross stitch hay ngồi vẽ hoặc ngồi chết trân nhàm chán ở phòng thí nghiệm hay...luyện phim :) Ở 1 đứa mà lòng đôi khi như lửa cháy thế này thì những cái đó lại làm tao quên hết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quên viết blog luôn.&lt;br /&gt;Xem Dong yi và Oan gia hàng xóm. Dong yi là 1 bộ phim rất đẹp. Khác với phim tàu nha. Tao thích màu sắc trong phim này . Tao thấy được cái khác trong tâm hồn người Tàu và người Hàn qua phim này. Oan gia hàng xóm hơi lê thê quá nhưng vẽ lên hình ảnh người phụ nữ mới, một cách chung chung nhưng khá là bao dung.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bi giờ, bỗng thấy mình giống mấy bà già thợ mayở Little Saigon này tối ngày luyện phim bộ quá.&lt;br /&gt;Sáng nay 2 cánh tay tao thật mỏi, vậy mà gõ blog 1 hồi nó hết đau, hay chưa :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chỉ hy vọng mày đọc xong, mỉm cười 1 cái.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-3168675953902264512?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/3168675953902264512/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/05/viet-voi.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/3168675953902264512'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/3168675953902264512'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/05/viet-voi.html' title='viết vội cho Nga'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-8065056752591322423</id><published>2011-04-28T10:13:00.000-07:00</published><updated>2011-04-28T11:10:55.986-07:00</updated><title type='text'>Đường Xưa</title><content type='html'>&lt;p style="font-style: italic;"&gt; &lt;/p&gt;Bước trên đường về em thương nhớ anh âm thầm&lt;br /&gt;Nhớ bao hẹn thề xưa êm ấm&lt;br /&gt;Những trưa hè tình dâng lên đắm say vô bờ&lt;br /&gt;Em nói bằng tiếng thơ mong chờ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiếng yêu ngày nào cho em nhớ anh tơi bời&lt;br /&gt;Với bao ngọt ngào ta vun xới&lt;br /&gt;Đã không còn đường xưa thơm nắng môi em hồng&lt;br /&gt;Tan nát rồi giấc mơ hương nồng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi ta sẽ bước chới với khi người khuất xa chân trời&lt;br /&gt;Sẽ hấp hối trong đêm mù khơi&lt;br /&gt;Sẽ thấy bóng tối vây từng nỗi đau xanh ngời&lt;br /&gt;Xa vắng rồi những khi bên người&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Với bao muộn phiền em trông ngóng anh bao miền&lt;br /&gt;Hỡi anh ngọt ngào sao hoang vắng&lt;br /&gt;Xót xa này từng đêm thao thức em đong đầy&lt;br /&gt;Đêm vẫn là những đêm hao gầy&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bước trên đường đời em mơ thấy anh tươi cười&lt;br /&gt;Với bao hẹn hò tan trong gió&lt;br /&gt;Những ân tình đời chưa cho sớm mai yên bình&lt;br /&gt;Ta vẫn còn đứng đây riêng mình&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi anh sẽ thấy thấp thoáng bao lần tóc em bay dài&lt;br /&gt;Thấy bóng dáng yêu thương ngày mai&lt;br /&gt;Với những tiếng hát yêu người thiết tha mơ màng&lt;br /&gt;Ta gói trọn giấc mơ phai tàn &lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Tôi thích chị Lucie, vợ của HTT hát bài này lắm&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;. Nhỏ nhẹ vô bờ. Lucie nói, giọng chị yếu, nên hợp với những bài nhỏ nhẹ như vậy. Cứ chới với chới với.  Út nói, em biết bài này, rồi Út hát cho tôi nghe. Út khi đó mới là thiếu nữ, mà là thiếu nữ không buồn, nên giọng út lúc đó là giọng của Mắt nai chachacha. :) Nhưng cám ơn cưng đã hát cho chị nghe.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đến nhà anh Thụy 1 lần cùng Nguyên Khang. Ngày đó 2 vợ chồng còn giữ quán Thùy Dương, coi như phòng trà duy nhất ở khu Little Sagon này. Lucie kể tôi nghe về mối tình của chị và anh Thụy. Với tôi tình yêu lúc nào cũng là 1 câu chuyện diễm lệ. Tôi sẵn sàng nhớ như in những tình tiết của 1 câu chuyện tình, nên có hồi, Hoàng mong manh Huế của tôi và Nga có dùng 1 từ, là " yêu tình yêu". Không phải mình tôi đâu, tụi tôi yêu tình yêu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gia đình anh Thụy có nhiều thâm tình với giới nghệ sĩ, từ trước năm 75, nên phòng trà của anh chị lúc nào cũng nhiều bạn hữu nồi tiếng như Ý Lan, Kỳ Duyên, Thái Thảo, Tuấn Ngọc, Nguyên Khang...Mọi người đến đây hát hò, truyện trò, như 1 gia đình, không phải đi show. Khang là người dẫn tôi đến Thùy Dương, rồi Khang hát tặng tôi và chàng bf  phương xa của tôi 1 bài, rồi vài tháng sau hỏi, tình yêu của H sao rồi, tôi nói nghỉ chơi rồi, Khang nói, hồi đó chịu quen Khang, thì đâu có phải nghỉ chơi. Khang là người rất dí dỏm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau Thùy Dương có Music touch, có Lạc cầm của SD, nhưng coi bộ business là trò chơi khắc nghiệt, không phải của nghệ sĩ. Và cũng không đâu có lại cái không khí như Thùy Dương.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mỹ Tâm hát bài này nghe không có phê, nên H không post lên đây.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-8065056752591322423?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/8065056752591322423/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/04/uong-xua.html#comment-form' title='9 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/8065056752591322423'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/8065056752591322423'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/04/uong-xua.html' title='Đường Xưa'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>9</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-2380178799325175397</id><published>2011-04-27T04:49:00.000-07:00</published><updated>2011-04-27T05:40:38.369-07:00</updated><title type='text'>đêm</title><content type='html'>khu phố im lìm, đôi bàn chân mỏi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm tôi và bạn bè học xong đại học hết rồi. Tôi nhớ lần về đó tôi hay lang thang với Đại, Hải N và vài lần với Tâm bi. Hải N cũng mới về nước, còn bạn bè học trong nước cũng đi làm lai rai rồi. Khi tôi rời khỏi Việt nam, thì còn chưa đủ tuổi...uống cafe nữa kìa. Tôi nhớ 2 chàng dẫn tôi, lần đầu tiên, vào cái bar tên gì bên hông nhà hát thành phố, mà không phải uống rượu, khi đó có lẽ chúng tôi chưa biết uống rượu. Tôi nhớ chàng trai vừa hơn 20 tuổi, ngồi nói với tôi về triết học và cái chết, bằng cái giọng rất tỉnh, không buồn, mà kể như cuộc đời này là 1 nốt trầm, không cất lên được. Khi đó, bạn chưa 1 một mối tình vắt vai, khi đó bạn có việc, có 1 ngôi nhà nhỏ, 1 tủ sách, bạn cao đẹp giỏi và không màng danh lợi, bạn chỉ thích làm chuyên môn, cho yên phận, vậy thôi. Sao đúng lúc này, tôi nhớ hình ảnh đó. 3 đứa chúng tôi, biết nhau từ thủa 13-14, lõng thõng nằm ngồi trên căn gác của Đ., mỗi đứa nghĩ gì về tương lai của mình. Đ nói, H về đi. Chuyện đó ngày đó đã không làm, thì càng ngày càng không làm được Đ ơi. Đ nói, chìa khóa nhà Đ đây, mai Đ đi làm thì H đến mà lục tủ sách.&lt;br /&gt;Tôi thức dậy nửa đêm. Sự kết thúc, đối với tôi luôn là 1 sự sợ hãi, và buồn. Tôi chưa bao giờ có sự bình thản khi nhìn vào bất kỳ kết cục nào. Sợ đến nỗi không dám nghĩ đến 1 điều gì cụ thể. Trong tư tưởng, tôi đã thua xa Đ, và anh C., và có lẽ cả T. về sự đối mặt với cuộc sống. Tôi thèm được bình thản trước sự u buồn của kết thúc, bất cứ điều gì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi mình yêu quá mình sẽ không nói được. Nhớ ba mẹ quá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Buổi chiều thì tôi sợ ánh sáng cuối cùng tắt đi. Lúc nào lòng cũng thấy buồn, hoang vu và tiếc nuối. Tôi hay phải chịu cảm giác đó lúc nhìn qua cửa sổ mỗi cuối ngày. Tôi không thích lắm cảnh hoàng hôn ở biển, lúc nào nó cũng huy hoàng bẽ bàng thế nào đó, thì lúc đó biết phải nghĩ gì, ngoài sự trống rỗng. Và tôi sợ hết 1 đêm nay, ánh sáng ban mai sẽ hé lên...Tôi muốn đi cho hết đêm nay, thêm nữa, thêm nữa, cho hết đêm nay rồi hãy đến ngày mai.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-2380178799325175397?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/2380178799325175397/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/04/em.html#comment-form' title='10 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/2380178799325175397'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/2380178799325175397'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/04/em.html' title='đêm'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>10</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-3289053403304658919</id><published>2011-04-25T10:03:00.000-07:00</published><updated>2011-04-26T17:36:46.671-07:00</updated><title type='text'>thành phố lạ</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-W_MwXXsTINo/Tbdk5ZJIvFI/AAAAAAAABCI/0zyDj6r6DVs/s1600/IMG_0031.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 200px; height: 150px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-W_MwXXsTINo/Tbdk5ZJIvFI/AAAAAAAABCI/0zyDj6r6DVs/s200/IMG_0031.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5600055598823029842" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-cM1vW-5QGso/Tbdk5-6i8DI/AAAAAAAABCQ/OQn6K2SnoLc/s1600/IMG_0030.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 200px; height: 150px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-cM1vW-5QGso/Tbdk5-6i8DI/AAAAAAAABCQ/OQn6K2SnoLc/s200/IMG_0030.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5600055608962379826" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-copkyM3tY2k/Tbdh2yAuK8I/AAAAAAAABB4/m5TFJudwPww/s1600/IMG_0020.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 200px; height: 88px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-copkyM3tY2k/Tbdh2yAuK8I/AAAAAAAABB4/m5TFJudwPww/s200/IMG_0020.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5600052255424129986" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Năm nay cũng miss mất lễ hội hoa poppy của California. Thứ 7 bèn hân hoan đi xem cánh đồng hoa và blues event ở Oceanside. Đến nơi thì nhạc hết rồi, hoa thì không bằng hoa bờ hoa bụi vì thấy sắp đặt dữ quá, tuy có mênh mông. Hoa như vầy chắc bay lên chụp hình bằng trực thăng hoặc dí sát mặt vào hoa chụp hình mới đẹp. Thấy bọn châu á mình thích đi xem hoa ghê. Thôi sang năm cũng không thèm đi poppy festival nữa. Chán rùi. Lãng vãng 1 hồi cho hết 10$ vé rồi mình đi vào thành phố ngắm nhà, ngắm hồ và ngắm quạt gió nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chủ nhật hẹn với 2 gái Nhật ở 1 thành phố lạ nữa, kiu là "Đồi lăn" (Rolling hills) để ăn trưa. Đi dọc theo coast highway 1 mình thật thú vị. Mỗi 1 lần đi ngang qua những thành phố lạ như vầy, có cảm giác như new date.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-3289053403304658919?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/3289053403304658919/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/04/thanh-pho-la.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/3289053403304658919'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/3289053403304658919'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/04/thanh-pho-la.html' title='thành phố lạ'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-W_MwXXsTINo/Tbdk5ZJIvFI/AAAAAAAABCI/0zyDj6r6DVs/s72-c/IMG_0031.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-4569976472359596689</id><published>2011-04-21T16:56:00.000-07:00</published><updated>2011-04-21T23:10:10.716-07:00</updated><title type='text'>make-up make me up và thời sinh viên</title><content type='html'>Thats what I am really bad at.&lt;br /&gt;Hổm bữa thấy người ta vẽ mắt lộng lẫy quá mình cũng mua về 1 đống eyeliners khô ướt bột tập vẽ viền mắt. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Toàn bộ những năm ở bên Nga mình không biết make-up nha. Không có cây son giận lưng luôn. Trong trường có mỗi chị Hà(B) là có biết má hồng môi đỏ 1 chút thời chị làm nghiên cứu sinh gần xong. Đám cưới chị D. chị La nói phải nhờ chị Hà vì chị Hà mấy năm đời son phấn rồi. Nghĩ lại mắc cười quá. Lena hỏi mình, bộ ở Vn...người ta không make up hả, mình trả lời tỉnh queo, không, nó hỏi ráng, buổi tối ra đường cũng không make up hả, mình vẫn trả lời không. Bởi vậy ai nghe mình nói gì nghĩa là mình nghĩ ra cái đó ngay lúc đó thôi nha, không chịu trách nhiệm về tính tổng quát à.&lt;br /&gt;Sinh viên Nga đi học cầu kỳ, nghĩa là đầu tóc son phấn cũng kỹ càng lắm. Đến nỗi 1 anh bên Mỹ sang cứ thắc mắc hoài sao tụi nó có giờ make up ta...Mà chắc dân âu nó đẹp sẵn, quẹt đen quẹt đỏ chút là lộng lẫy rồi. Nhắc cái thời trước đó chút thì bà con Việt mình sẽ nhớ đến buôn son gió hồng cánh sen và viết chì đen.  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mà thôi tiếc làm gì thời đó trẻ da thì như em bé môi tóc mắt tai chả cần làm gì nó cũng long lanh. Đầu óc thì trong sáng và ngu muội cứ tưởng đẹp trí tuệ mới là đẹp...:)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Chị Thủy, người có cặp kiếng cận dày, nhà có cái pharmacy ở Q1, đối với mình là người hiền và ngây thơ nhất trường, giờ ở Úc, kể bao nhiêu chuyện lưng tưng của chị rất dễ thương. Ví dụ như lên giảng đường ngủ gật tỉnh dậy thấy tất cả mọi người quay lại nhìn mình quê đến nỗi về vứt luôn bộ đồ đó không bao giờ mặc nữa sợ người ta nhận ra. Ví dụ như đi xếp hàng mua giấy tualet ( ai có ở Nga thời đói khổ đó thì biết há) cái có bà kia chỉ vào chỉ nói là tụi mày nhớ là tao đứng sau thằng bé này nha ( chị Thủy tóc tém, mặc jean), nên từ đó chỉ cũng tự hứa là không mặc jean nữa mà chỉ mặc váy ( skirt):). Một bữa chị vô phòng mình kể, chỉ mới lén mang cái nắp nồi ra để ngoài bếp ( mỗi tầng có 1 cái bếp tập thể, chỉ có dân Việt nam mình bé mà nấu ăn nhiều nhất, tụi Nga chỉ chiên mấy lát khoai tây hay trứng thôi) vì tuần rồi chỉ nấu ăn để lửa riu riu rồi vô phòng ngủ quên mất, đi ra thì mất cái nồi đồ ăn rùi. Bữa đó chỉ mang cái nắp cho đứa nào có lỡ lấy thì có cái nắp xài. Làm nhớ ở KTX Hòa Hảo trường Bách khoa có cái giấy thông báo, "ai lượm được cái lon đựng nước thì tới phòng ...tui lấy cái nắp về xài luôn" :)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-4569976472359596689?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/4569976472359596689/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/04/make-up.html#comment-form' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/4569976472359596689'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/4569976472359596689'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/04/make-up.html' title='make-up make me up và thời sinh viên'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-8041134903318528653</id><published>2011-04-20T01:08:00.000-07:00</published><updated>2011-04-21T08:38:13.300-07:00</updated><title type='text'>chuyện vắn chuyện dài...</title><content type='html'>1. Sinh viên không phải là người&lt;br /&gt;chuyện này bản quyền của anh Lân. Anh kể, mùa hè nọ có 1 đám sinh viên đi về nông trường ngoại ô để làm hè. ( mình chưa được thử món này, hồi mình qua hết phong trào đó rồi) Buổi sáng hôm sau bà nông dân ra trước vườn cáu tiết nhìn cây táo bị hái trụi. Bà hàng xóm thấy thế liền bảo, chắc bọn sinh viên đây mà, hôm qua tụi nó mới vừa xuống. Bà chủ nhà vẫn cáu kỉnh bảo, sinh viên đâu mà sinh viên, dấu chân người rõ ràng ...:)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh Lân đang là trưởng bộ môn toán DHBK SG, quen anh từ năm mình học lớp 6 lớp 7 gì đó. Anh nhận mình làm em kết nghĩa, cùng với chị DTT. Nhờ quen anh Lân mà biết đám anh chị học lớp chuyên toán LHP với anh Lân. Trong đó có anh Chánh, trước ngày đi vượt biên có nhét qua khe cửa nhà mình 1 đám báo kvant (lượng tử), là 1 tờ báo của Nga có rất nhiều bài toán lý hay, hồi đó lũ nhỏ mình thích lắm. Mẹ không thích, mẹ không thích cái kiểu thập thò ngoài cửa của bất cứ chàng nào. Anh Lân tốt và cũng lo cho mình lúc mình sang Nga. Nhưng bữa xuống trường Y dưới Len cùng Quang, mọi người trà dư tửu hậu mới bảo nhau, cái gì nuôi cũng để ăn thịt...hahaha, từ đó mình dấu tiệt không kể ai nghe là mình có anh kết nghĩa, tiếng việt kêu là anh nuôi đó. Nếu mà biết vậy còn khoe thì nhục quá. :) Trường mình thuộc loại con gái cù lần, thật đó. Mỗi lần trai nào đến chơi thì cũng chỉ biết xách nồi đi nấu cơm là chính, nhưng mà nice thiệt nha, khách của ai cũng được tiếp đãi vậy hết. Mình nhớ lại mình thương cái tinh thần trường mình quá. Chị Loan từ trường Mei đến là cả trường ngồi há hốc miệng nghe chị nói và nhìn chị thoăn thoắt làm đồ ăn nữa chứ. Nhưng mà chị còn phải bái phục anh Lân về tốc độ nói chuyện của ảnh. Nên trường mình đặt cho ảnh tên là Thông tấn xã Việt nam. Anh Lân cũng có 1 hồi đi tu nghiệp bên Pháp, phải chi ảnh bớt bách khoa tổng hợp đi 1 chút thì biết đâu ảnh cũng có 1 cánh đồng như anh Châu rồi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Hôm nay Nga gọi qua, xúc động quá đi à, bỗng thấy "đường chẳng xa núi không mấy cách chia" á Nga. Sau đó Mẹ gọi qua, nói chuyện hơi vội. Ba đi làm việc lại, làm mình lại hơi lo lo. Rồi 1 bạn mời mình qua nhà góp người thổi cơm chung :). Nào dưa chua thịt kho tàu, tàu hũ sốt thịt và canh cải xanh, nào juice nào trà nào chocolate, nào bạn T. đang nôi nổi trong mấy band nhạc nam cali. Nói nhiều trao đổi kinh nghiệm nhiều quá đi ra thì xe mình bị towed mất rồi. Mãi lên thành phố Orange. Tốn 250$ đi rước em về và bị đi lạc lòng vòng mãi nữa chớ. Haiz. À vì vụ này nên không gọi điện được cho Lừng như đã hứa. Sorry nhé, mai H gọi.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-8041134903318528653?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/8041134903318528653/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/04/chuyen-van-chuyen-dai.html#comment-form' title='7 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/8041134903318528653'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/8041134903318528653'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/04/chuyen-van-chuyen-dai.html' title='chuyện vắn chuyện dài...'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-2398877632284114737</id><published>2011-04-18T17:39:00.000-07:00</published><updated>2011-04-18T18:37:19.770-07:00</updated><title type='text'>thứ hai</title><content type='html'>1. Gọi cho Ba từ bữa thứ 4. Ba nói, không sao đâu con. Vài bữa hãy gọi về 1 lần. Ba có 1 project muốn làm cho con gái lúc cuối đời. Mình ở giữa trạng thái này, nửa muốn nói ba là thôi ba đừng cố gắng gì hết, mệt ba, ba đi tới đi lui con thấy lo quá, con cũng hạnh phúc lắm rồi, không mong gì hơn, một nửa còn lại muốn nói, con tin ba, ba lúc nào cũng phân tích cặn kẽ và đúng lý lẽ, ba muốn làm gì ba cứ làm, được hay không với con không quan trọng bằng ba vui, không quan trọng bằng còn sống mà còn hy vọng, còn cố gắng. Bữa rày Ba yêú, Ba không nhắc chuyện đó nữa, nghĩ thương Ba ghê. Và, không biết mấy em của mình có biết không, rằng mình luôn nghĩ sống 1 đời sống như Ba Mẹ là đã làm quá nhiều, quá giỏi rồi. Nên mình ít khi nào nghĩ người già lẩm cẩm, cổ lổ xỉ, cho dù người già có nhà quê có không hi-tech. Hà, mình cũng chắc già rồi. :) Mình nhìn thấy ý nghĩa của một đời sống yêu thương, hy sinh, cố gắng và làm việc. Ngày hôm qua cô Christine, 68 tuổi, hỏi con nghĩ mấy chục năm nữa đời sống có gì khác không, mình thật tình nghĩ là không lắm. Đời sống căn bản là vậy thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Bữa gọi chị L., chị hỏi sắp chết nữa hả, làm mình phì cười, hỏi chuyện cho Ba làm L. chạnh lòng. L. nói, có người còn không còn cha mẹ nữa kìa, rằng L. bây giờ vẫn cần mẹ. Làm mình feel sorry tới tận bữa nay. Nhớ hồi đi học, L. thích Cuốn theo chiều gió rồi bảo thích R.B. yêu con. Nhớ là L. thân với Mẹ L. lắm, chắc nhất trong nhà. Ngày Mẹ L. mất, L. suy sụp, tóc bạc luôn. Nhớ lời anh V. kể anh đã không dám chữa bịnh cho Mẹ. Nhớ Mẹ của T. và cái phòng khám của bác mà hồi đi học mấy đứa con gái cứ tới để ăn trưa. Cả nhà T. là bác sĩ mà năm rồi về mới biết là mẹ T. cũng đã bị stroke và nghỉ làm việc rồi. Nhớ anh Tùng  em trai của cô Xuân Chi, ngày bé mình cũng quý anh Danh và anh Tùng lắm, vậy mà học xong bác sĩ thì anh Tùng bị tai nạn mất. Có những cái ngoài tầm tay của chúng ta. Nên có học gì, thì cũng là 1 cái nghề, làm điều mình thích, và try sống cho hiền lành, cho dù có làm gì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. Hôm nay là ngày thứ 4 mình đi bộ trên cát. missed 2 ngày thứ 7 CN. Đi rất là xa, từ Huntington beach đến Newport beach luôn rồi quay lại, trong khi đi nghĩ được bao nhiêu điều hay và nghe được bao nhiêu nhạc hay, nhưng không còn thời gian blog nữa. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4. Thứ 5 đi 1 cái art walk rất ấn tượng ở LA. Cũng suy nghĩ bao nhiêu điều khi đi qua phố homeless mà chưa viết xuống được. Coi 1 cái mini-soloshow của chàng kia, kịch rối đó, chàng đẹp từ dáng vóc, bàn tay, quần áo, con rối, âm nhạc...Ya. Chắc mình bị mất trí rồi khi tìm mãi không thấy cái camera để post hình lên cho mọi người xem. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;5. Con nít nó nhớ dai kinh khủng. Tuần trước có hứa cho Lana stickers, mình quên mất tiêu nên tới hồi học xong nó hỏi mới ớ ra lôi đại cái stickers mình không định cho. cái rồi Clarrise cũng thích, nó bảo lòng vòng vậy nè, cô H. , con đưa tiền cho cô rồi cô cho con cái stickers này nha, it s so cute....bla bla. Mình nói ummm, cô cho con 1 cái thui, cái này là của ex của cô H cho, I cant give it away. Dán cái sticker lên bàn tay, xong rồi nó phỏng vấn mình, do u still love him? Mình tỉnh bơ, who, C. said, your ex...Mình nói liền, no ( vụ này trả lời hơi vội vàng lấp liếm) ruì đàn đi. Một hồi, nó lại ngưng lại hỏi, are you sure...? hahaha mình gật gật, cái nó tiếp, cô có muốn bad things for him ko, cô có muốn him là người hạnh phúc nhất không. Mèng, mệt với con nít. :) Mình nói, chừng nào C. có bf rồi cô H mới nói mấy chuyện này với con. C. bảo, chắc sau khi học xong college vì Mom của C. nói có bf là vui buồn này nọ rồi break up rồi không học được. Mình nói, u r rite...and suy nghĩ, ráng lên cưng. C năm nay 9 tuổi rưỡi rồi. Vớt vát câu cuối cùng, C. nói, my cousin is single. he is 14 y.o. hahha, bộ con nghĩ cô teenager hả C.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-2398877632284114737?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/2398877632284114737/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/04/thu-hai.html#comment-form' title='10 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/2398877632284114737'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/2398877632284114737'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/04/thu-hai.html' title='thứ hai'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>10</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-3039377393385420080</id><published>2011-04-11T23:01:00.000-07:00</published><updated>2011-04-12T08:09:36.546-07:00</updated><title type='text'>mộng mị</title><content type='html'>1. bây giờ thì mình tin, là có thần giao cách cảm. Ngày hôm kia Ba bị té, đúng lúc đó con gái Ba cũng nằm mơ thấy Ba bị té. Tỉnh ngủ mà không dám gọi, vì cũng nghĩ là mình hay lo nghĩ linh tinh quá. Tới ngày hôm sau mới gọi Ba.&lt;br /&gt;Ba nói Ba không sao, Ba không sao.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Muốn làm một điều gì đó để đẩy cuộc đời mình ra khỏi cái guồng quay này, phải làm sao đây.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. Bữa trước, lấy Kenzo Amour xoa vào 2 bàn tay rồi đi ngủ. Là vì có lần em trai nói, chị bỏ nước hoa mà chị thích lên, sẽ ngủ ngon hơn...Mình hay xức nước hoa vào cánh tay, mà tối ngủ lại hay tự ôm tay mình nữa, nên ngất ngây. Thích tới nỗi, nghĩ tới Nga, phải chi có Nga thì sẽ ôm Nga. Nga không mê nước hoa, nhưng mà chắc Nga thương và hiểu mình nhất trong đám bạn gái. Thương đủ, để thấy cái gì bạn mình làm cũng được. Nhớ ngày mới xa VN, mình cũng thương bạn gái đủ để mà để dành cái gì mình thích nhất cho bạn. Nhớ thỏi son thơm của tụi Nga và nước hoa hồng, nhớ chai nước hoa Night Orchid và Magnolia của Yves Rochers. Bây giờ chắc tụi nó không làm nữa. Nhớ cái tiệm Yves Rochers trên góc đường Tviorskaia, mình cũng chen nhau với bọn Nga để mà mân mê hít hà, gần như mỗi tuần. Lancome Tresor không phải là mùi nước hoa mình thích nhất, nhưng mà có nhiều người thích nên mình tò mò. Và có 1 lần có 1 người cũng khen. Không lẽ mình còn yêu người ta? :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cho đến bây giờ có 3 người chắc mình vẫn sợ. Một người mình nghĩ mình mà nói chuyện mình sẽ lại ngu ngu tê liệt vô duyên như con nhỏ năm lớp 12. Một người thì mình sẽ biến thành cái đứa quê mùa dại dột tin người, còn một người nữa thì mình sẽ bị câm. Không gặp mặt thì nói quá trời nói, mà gặp thì chắc bị câm luôn quá. Mà vẫn thích thích ghét ghét sao đó, khó tả quá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy đó có phải là yêu không? Mà sao vắng anh thì buồn...:))) ( bài hát thôi nha) hahaha&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chưa xài thử CK Euphoria bao giờ. Mà mình nghĩ có thể mình sẽ thích.  Vân ơi Vân có thích không Vân?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm nay nghe Lê Uyên Phương. Thích ghê lắm...Giờ này còn gần nhau...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4. ngày học cấp 2, mình có lần ước cả trường báo động rồi đi sơ tán vô rừng. Để mình nhìn mặt bạn (trai) này bạn (trai) này trong cơn hoạn nạn coi sao. Nói chung là ước ngu. Bây giờ nghe chữ hoạn nạn ly tán là ớn. Chỉ ước bà con sum vầy, ngồi bên mâm tròn đũa mộc, có gió có trăng êm êm ấm ấm là được rồi...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-3039377393385420080?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/3039377393385420080/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/04/mong-mi.html#comment-form' title='10 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/3039377393385420080'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/3039377393385420080'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/04/mong-mi.html' title='mộng mị'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>10</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-2080707723559713328</id><published>2011-04-09T18:21:00.000-07:00</published><updated>2011-04-09T18:32:51.465-07:00</updated><title type='text'>Văn_ cười chút chơi.</title><content type='html'>Hơn 2 tuổi, Ba Văn kêu Văn ca bài này cho bác Hương nghe. Nguyên văn vậy nè:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ba sẽ là cánh chim&lt;br /&gt;Đưa con đi thật xa&lt;br /&gt;Vì con là con Ba &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;( Để làm gì Ba? ...) &lt;br /&gt;Ba Văn nhắc: Con của Ba rất ngoan&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con của Ba rất ngoan&lt;br /&gt;Vì con là con mẹ&lt;br /&gt;Con của mẹ rất hiền&lt;br /&gt;Ngày mai con khôn lớn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; ( Bay đi đâu Ba? ...) &lt;br /&gt;Ba Văn nhắc: trời ơi thằng này, đi khắp mọi miền...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;( Nín cười, nín cười) Văn tiếp&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bay đi khắp mọi miền&lt;br /&gt;Ba đừng quên con nhé ( hahaha)&lt;br /&gt;Ba mẹ là quê hương/////&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự nghiệp tập đếm của Văn: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một...hai...Ba ( chỉ vô Ba)&lt;br /&gt;...Năm sáu bảy ( bà Bảy đâu? )...Rồi làm lơ luôn. Làm biếng chơi cái gì phải suy nghĩ lắm. Nhưng mà để ý thương ai bị đau lắm nha.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bó tay luôn. Hồi Thơ lớn hơn Văn 1 tuổi, Thơ biết làm toán từ sách bác H mang về nha. Giờ thèm hun Văn quá, mai mốt nó lớn là hết hun luôn.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-2080707723559713328?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/2080707723559713328/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/04/van-cuoi-chut-choi.html#comment-form' title='5 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/2080707723559713328'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/2080707723559713328'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/04/van-cuoi-chut-choi.html' title='Văn_ cười chút chơi.'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-5676757631468437994</id><published>2011-04-08T10:53:00.000-07:00</published><updated>2011-04-08T11:42:25.718-07:00</updated><title type='text'>nhớ</title><content type='html'>... nhớ từ bây giờ, cái khoảnh khắc ngồi nghe nhạc từ CD của anh K. cho cách đây 6-7 năm. Nhìn ra đường phố im lìm, cây không lay động, bầu trời xanh vương ánh xám. Sakura với flute. Có 2 bức tranh mình vẽ Nhật hồi T. đi về. Mà sao vẽ rồi, không muốn đi Nhật nữa. Cảnh Nhật dễ vẽ, đẹp tĩnh lặng, trau chuốt. Nhưng vì nó quá tĩnh lặng, quá chỉn chu nên mình sẽ không biết dấu mình vào đâu. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;...nhớ đến anh K. Anh là một người cổ điển, cao lừng lững, đệ nhất thư sinh trong số những người mình đã quen. Và tất cả những người mình đã quen đều đặc biệt yêu thiên nhiên. Ai cũng có thể ngồi 1 mình nghe gió, nghe mưa, nghe suối róc rách hay sóng biển ầm ì, hay nghe gì cả trong tĩnh lặng. Thì cứ thế mà dẫn H lên núi,xuống biển, vào rừng. Anh K nhát và cẩn thận. Anh K rất hiền, rất tốt, rất nhẹ nhàng, rất chịu khó lắng nghe và phân tích. Anh K không tiêu xài nhiều cho bản thân. Anh có lẽ thích shopping, kỹ càng 1 chút. Nhưng mà anh cho tiền homeless H muốn xỉu luôn :) Hoặc nhũng gì đáng, làm cho người khác, anh không tiếc. Giờ nhớ lại, thấy rõ ràng với anh tiền bạc là phương tiện thôi, là vật ngoài thân. &lt;br /&gt;Hồi đó mà bớt trẻ con, thì em đã lấy được anh chồng hiền rồi. :)&lt;br /&gt;Hồi đó quyết là dứt tình rồi, nên anh bay qua nhân dịp SN anh, mình mời anh đi nghe nhạc ở Thùy Dương với 3 anh nữa, thiệt tội K quá.&lt;br /&gt;Anh K đi lấy vợ cái tết nào đó, vì nhớ anh gởi cho H bao lì xì (hehe) rồi gọi cho H 1 lần...1 lần cuối cùng rồi thôi...:) Không biết anh còn làm trong cái lab có mấy thằng mê việc tới nỗi thốt lên " better than sex" nữa không nhỉ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trời như vầy nhớ Utah, vì Utah không có nắng rực rỡ, nhớ tuyết, nhớ suối, nhớ nhà thờ, nhớ sỏi đá và hồ muối.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhớ ngày mai là weekend, Quang có bắt mình hứa, cách đây gần 2 năm, trong cafe Sài gòn phố là từ giờ trở đi, mỗi cuối tuần H phải tìm 1 người bạn mới, biết đâu trong tất cả những người bạn đó, có phần của mình. ( Không gọi là 1 nửa nha) Tính ra, H nợ Quang gần 100 anh rồi đó :)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-5676757631468437994?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/5676757631468437994/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/04/nho.html#comment-form' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/5676757631468437994'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/5676757631468437994'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/04/nho.html' title='nhớ'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-6489314462424486884</id><published>2011-04-05T13:59:00.000-07:00</published><updated>2011-04-05T14:02:12.177-07:00</updated><title type='text'>Tuoi da buon</title><content type='html'>&lt;iframe title="YouTube video player" width="425" height="349" src="http://www.youtube.com/embed/AlzgqQ-ygYg" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-6489314462424486884?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/6489314462424486884/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/04/tuoi-da-buon.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/6489314462424486884'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/6489314462424486884'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/04/tuoi-da-buon.html' title='Tuoi da buon'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/AlzgqQ-ygYg/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-3704984131342600621</id><published>2011-04-02T15:06:00.000-07:00</published><updated>2011-04-02T15:38:37.443-07:00</updated><title type='text'>thứ bảy của tháng 4</title><content type='html'>1. Chú Quang ra đi rồi mới thấy Chú được bao nhiêu người yêu mến. Toàn văn sĩ danh nhân một thời. Trên bàn của bạn mình đầy những tư liệu. Trang báo đầy những phân ưu và bài viết. Và hơn thế nữa, chú Quang đã đụng đến con tim của thế hệ đương thời, điều mà những nhà lãnh đạo tinh thần đáng để mơ ước.&lt;br /&gt;  Ta khuyên cháu con ta còn tiếp tục làm người&lt;br /&gt;  Làm người huy hoàng phải chọn làm người dân Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. California cứ uyển chuyển nắng mưa từng ngày. Những ngày trời âm u mang mác như thế này khiến mình cứ muốn lao ra đường, lao ra biển. Buổi sáng đã ra biển ăn sáng rồi mà vẫn muốn vòng lại. Nhưng ngày hôm nay lại quá nhiều việc và hẹn hò. Dù sao có chút ánh sáng le lói còn tốt hơn buổi đêm, với những mộng mị.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. Mollie là bạn họa sĩ của mình. Mollie được sanh ra ở Mỹ, mẹ Mễ, ba Mỹ. Năm nay nàng tầm 30, người yêu của nàng tầm 20, học nghề viết văn. Chàng dễ thương lắm. Đã chọn những con đường văn nghệ thế này hầu như ai cũng dễ thương, và nghèo. Và có thể giàu...nếu bạn nổi trội, có cái gì để đời. Ai cũng có những hy vọng.&lt;br /&gt;Tối nay đi ăn sushi với các bạn này.&lt;br /&gt;Tanya là học trò mình từ hồi 8 tuổi. Năm nay em tuổi 13. Em ước mơ mơ gì? Tanya thông minh và nghệ sỹ. Không phải là cháu mình không, những ai đã từng gắn bó cũng làm mình run run trông chờ một đời sống tốt đẹp sẽ đến...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4. Khi ta 20, yêu thương đến trong ta chơi vơi...&lt;br /&gt;    Cũng vì vậy mà ký ức tuổi trẻ sẽ khó phai nhòa. Thì yêu đi nghe.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình muốn tìm lại bạn Quốc Huy, ngày xưa Huy ở Võ Thị Sáu. Rồi Huy cũng đi sang Nga rồi về BK rồi theo gia đình sang Mỹ. Nghe đâu học xong Huy sang Châu Phi? Sinh nhật năm 20 Huy đàn bài này, cả trường mình ăn tort uống trà đen và ngồi ở phòng 1112. Giờ làm sao kiếm ra Huy ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;                &lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;p style="padding-left: 60px;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="padding-left: 60px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;p style="padding-left: 60px; text-align: left;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-3704984131342600621?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/3704984131342600621/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/04/thu-bay-cua-thang-4.html#comment-form' title='12 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/3704984131342600621'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/3704984131342600621'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/04/thu-bay-cua-thang-4.html' title='thứ bảy của tháng 4'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>12</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-2532589977395515738</id><published>2011-03-30T23:49:00.000-07:00</published><updated>2011-03-31T18:19:46.625-07:00</updated><title type='text'>về Một người vừa ra đi</title><content type='html'>&lt;iframe title="YouTube video player" src="http://www.youtube.com/embed/demX6wk_pSg" allowfullscreen="" width="425" frameborder="0" height="349"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;Bài viết này lấy từ báo Người Việt. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/?a=128851&amp;amp;z=202&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-2532589977395515738?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/2532589977395515738/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/03/ve-mot-nguoi-vua-ra-i.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/2532589977395515738'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/2532589977395515738'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/03/ve-mot-nguoi-vua-ra-i.html' title='về Một người vừa ra đi'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/demX6wk_pSg/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-8861522358805858100</id><published>2011-03-30T16:43:00.000-07:00</published><updated>2011-03-30T16:45:42.023-07:00</updated><title type='text'>hehe</title><content type='html'>&lt;iframe title="YouTube video player" width="425" height="349" src="http://www.youtube.com/embed/Pjn6hDreeu0" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;đã khuya rồi vẫn ngồi đếm sao&lt;br /&gt;sương rơi lạnh hết đôi bờ vai...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;hehe&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-8861522358805858100?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/8861522358805858100/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/03/hehe.html#comment-form' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/8861522358805858100'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/8861522358805858100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/03/hehe.html' title='hehe'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/Pjn6hDreeu0/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-9076808781513881076</id><published>2011-03-29T17:52:00.000-07:00</published><updated>2011-03-29T22:11:43.978-07:00</updated><title type='text'>sợ năm tháng duyên kia nhạt nhòa</title><content type='html'>...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;mình tự fix cái computer của mình nhé. Thiệt là tôi phục tôi quá. :) Tuy là chưa hoàn hảo vì nguyên 1 ổ hình vẫn không coi được hình nhưng vô được blog là quý rồi. haha&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyện là, 2 tuần trước mình bị mệt, bịnh gì mà mệt ơi là mệt. Mệt hơn là bịnh nha.  Nói chung mình cũng ít kinh nghiệm bệnh tật, bây giờ biết dị ứng, biết stress và stress là gì rồi. Nhưng dù sao cũng đã qua, đã lấy lại được phong độ, đi yêu tiếp đây, :) rút cuộc hổng cần thuốc, hổng cần bác sĩ mà chỉ lắng nghe cơ thể mình thôi. :) Bình bầu anh V. là doctor of the year vì câu nói chắc nịch, Khỏi cần (đi bác sĩ), bữa nào lên đây anh và anh C. dẫn đi chơi. Nghe cái muốn hết bịnh luôn. heheh Anh P. rớt chức doctor of the year của em nhé.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cám ơn bs  Liên (bác sĩ nhi nhé, hahah), Tâm và Nga.  I am ok now.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nga rút cuộc cũng chưa nghe được CD của Nguyễn Đức Quang. Ngày CN nhớ lại, nghe chú Quang hát lần đầu ở Người Việt như thế nào, tổ chức đêm nhạc của chú Quang lần nữa ở Viện Việt học như thế nào, biết chú người Sơn Tây vì cái email của chú nên cứ liên tưởng đến bài thơ Đôi mắt người Sơn tây, chú chắc tưởng mình lớn lên ở đây nên cứ tấm tắc là biết thưởng thức nhạc Việt như vậy. Quý chú vì chú đầy nhiệt huyết, tài giỏi mà lại được nhiều người yêu quý, rất yêu quý, và chú rất yêu vợ. Và chú di cư vào Đà lạt. Mà mình rất thích Đà lạt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;~~~~~&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-9076808781513881076?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/9076808781513881076/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/03/so-nam-thang-duyen-kia-nhat-nhoa.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/9076808781513881076'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/9076808781513881076'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/03/so-nam-thang-duyen-kia-nhat-nhoa.html' title='sợ năm tháng duyên kia nhạt nhòa'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-6367331199666285350</id><published>2011-03-29T10:17:00.000-07:00</published><updated>2011-03-29T10:31:44.581-07:00</updated><title type='text'>Ben kia song la anh mat troi...</title><content type='html'>Sang CN, dang tren duong di den gym thi nghe tin chu Quang mat. Roi radio phat 1 bai cua chu. Roi khoc. Anh Chien goi vao bao, chu Q mat roi do H, noi la em dang nghe radio.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chu Quang nam vien bua gio, nen tin nay khong phai la dot ngot lam. Ba ngoai hoc tro bao, may ong ru nhau lap hoi ben kia roi, nao Tram Tu Thieng, nao Ngo Manh Thu...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Huong muon bao tin nay cho Mieng, cho Nga. Se ke chuyen moi nguoi nghe sau nha. May cua H bi virus. :(&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chu Quang yen nghi voi co va ban be nhe.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-6367331199666285350?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/6367331199666285350/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/03/ben-kia-song-la-anh-mat-troi.html#comment-form' title='5 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/6367331199666285350'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/6367331199666285350'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/03/ben-kia-song-la-anh-mat-troi.html' title='Ben kia song la anh mat troi...'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-8973758309131690475</id><published>2011-03-25T22:15:00.000-07:00</published><updated>2011-03-26T17:08:56.351-07:00</updated><title type='text'>Buồn làm chi</title><content type='html'>Em ơi&lt;br /&gt;Buồn làm chi&lt;br /&gt;Anh đưa em về bên kia sông Đuống&lt;br /&gt;Ngày xưa cát trắng phẳng lỳ&lt;br /&gt;Sông Đuống trôi đi&lt;br /&gt;Một dòng lấp lánh...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;trích thơ Hoàng Cầm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lana nói với mẹ, con không thích học piano, con thích tới gặp cô giáo thôi...:) :( :OOO&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đã xem hết Phận má hồng online, mất thời gian dễ sợ, tải được 1 số đáng kể virus xuống máy. Thấy nó vẽ mắt đẹp ơi là đẹp. Mình thích những người con gái đẹp yểu điệu cung đình.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-8973758309131690475?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/8973758309131690475/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/03/buon-lam-chi.html#comment-form' title='5 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/8973758309131690475'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/8973758309131690475'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/03/buon-lam-chi.html' title='Buồn làm chi'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-3158661042394070439</id><published>2011-03-23T10:56:00.000-07:00</published><updated>2011-03-23T11:31:01.572-07:00</updated><title type='text'>ngày hôm qua đâu rồi</title><content type='html'>mấy hôm nay laptop của mình bị virus. Cho đến bây giờ cũng không hiểu là đã quét ra được hết chưa.&lt;br /&gt;mấy hôm nay H không khỏe. Những suy nghĩ rất sến đi qua trong đầu mà không dám nói ra. Nhưng cho dù có nói ra hay không, thì túm lại vẫn là mình mong những người mình yêu quý đi qua hết cuộc đời này 1 cách vui vẻ. Cho đến bây giờ cũng không biết mình khỏe hẳn lại chưa.&lt;br /&gt;sinh nhật của Thơ vừa qua, vậy là Thơ thêm 1 tuổi. Thơ nói, bác Hương mua gì cũng được, con không biết, con có nhiều barbie rồi. Bạn tắm mưa mua dùm H cuốn sách 1001 câu hỏi tại sao cho Thơ. Không biết Thơ có thích không.&lt;br /&gt;em hỏi về việc so sánh hệ thống giáo dục giữa 2 nước. Mình không thể trả lời được. Thật sự, nói 1 cách academic thì phải research và lập luận đàng hoàng, không phải kiểu binh này ghét nọ. Không phải kiểu cảm tính thấy 1 suy 10. Không phải kiểu trò truyện trà dư tửu hậu nên cũng khó quá. Ví như so sánh chủ trương dạy dỗ con cái của nhà nghèo và nhà giàu, nhà lao động hay trí thức, nhà giang hồ hay nền nếp, thì ai ai thật ra cũng muốn con mình lớn lên giỏi giang, sung sướng và hạnh phúc. Vậy thì phải nói thế nào cho đếntận cùng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn bè tôi, tôi biết có những người đã đi hết tận cùng những nỗi buồn. Những ngày này tôi thấy tôi cũng buồn quá. So ra chắc cũng không là gì. Cuống quít vân vê tà áo. Mai rồi đời mình cũng qua. Như T nói, T thấy chán từ lâu rồi, T sanh ra là đã chán rồi. Như aV nói, đời là bể khổ, ai cũng suffering hết. Một người là bác sĩ 1 người là dược sĩ. Hai người cao ráo trẻ trung có người yêu. Vậy nên, danh vọng, tiền bạc, công việc yêu thích, tình cảm thuận lợi, vẫn chưa đủ vẫn chưa đủ cho người ta thanh thản, yêu đời. Vậy nên, biết yêu đời thì cứ yêu đi. Mỉm cười được thì hãy mỉm cười đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Biển Cali xinh đẹp, mình đã yêu nơi này mất rồi. Mẹ lo lắng cho động đất và tsunami ở Cali. Mẹ ơi, vì tình yêu mẹ lo lắng cho con, nhưng mà tình yêu cũng lấy đi của chúng ta bao nhiêu sinh lực.&lt;br /&gt;Cái nợ của cuộc đời này là nợ cho tất cả những ai đã yêu mình và mình cũng đã yêu.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-3158661042394070439?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/3158661042394070439/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/03/ngay-hom-qua-au-roi.html#comment-form' title='6 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/3158661042394070439'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/3158661042394070439'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/03/ngay-hom-qua-au-roi.html' title='ngày hôm qua đâu rồi'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-6818244667365395804</id><published>2011-03-16T14:48:00.000-07:00</published><updated>2011-03-18T12:31:52.554-07:00</updated><title type='text'>Sakura lan man</title><content type='html'>Học trò mình, đang rất thích đàn bài Sakura. Bài hát Sakura nổi tiếng thế, mà khi hỏi Akiko, Akiko nhất định bảo không biết. Mà Akiko rời Nhật khi đã hơn 20. Alex thích Sakura, mà bài nào Alex thích thì đàn rất hay, cả bài vui cả bài buồn. Thằng nhỏ thông minh và nói chuyện hay ơi là hay. Năm đầu tiên học nhanh dã man, rồi lười ơi là lười đến bây giờ. Alex bảo, vì mẹ Alex thích bài này. Con trai yêu mẹ chắc là thế đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Akiko quê ở Chiba, miền nam nước Nhật. Cả mình cả Akiko đều có 1 mình ở đây. Nên dễ thân. Trước Akiko mình chưa bao giờ có bạn Nhật. Nó cứ bảo, bộ tụi mình là twince hả. Tất cả bạn gái khác của mình đều đã lập gia đình, nên mình và Akiko có nhiều đề tài để chia xẻ hơn. Cũng có lúc giận nhau, vì trai, nhưng mà trai nào rồi cũng ra đi nên bạn gái còn ở lại.  :) Mình không thuộc loại hay giận hờn, nên cũng ít nghỉ chơi ai lắm, người xa lắc xa lơ còn nhớ nhớ thương thương, huống gì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hồi hôm, mình nghĩ chắc mình không làm bác sĩ được. Mình nghĩ mình không handle nổi nhiều thứ. Trái tim và thần kinh mình không được vững vàng cho lắm. Nếu mà vẫn cứ muốn dính líu đến medical thì chỉ nên quan tâm đến thuốc men. Anh Chiến cũng đồng ý như vậy. Hôm bữa Tsunami xảy ra, Akiko thật bình tĩnh. Và tất cả người Nhật đều bình tĩnh hay sao đó. Akiko nói, kiểu như là ai cũng có kinh nghiệm này, mình ở đây thì không. Ngoài những lúc lo lắng vừa phải ra, Akiko nói, we should do something fun, mình a -dua, ừ ha, ai biết ngày mai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng tôi đi tìm tình yêu. Akiko hay rủa bọn con trai là bogus. Giờ chơi đủ lâu để biết là bạn mình nói thế thôi, chớ bạn toàn mê những chàng bogus. :) Những chàng trai đẹp đang còn mải rong chơi.&lt;br /&gt;Nói người thì nhìn lại mình. Thì chắc cũng chẳng hơn gì đâu. :) Trai của mình bogus kiểu khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thôi đặt hết vào 2 chữ duyên phận cho khỏe. Stress quá đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Toshi là bạn net của Hương khoảng 4-5 năm nay. Anh là kỹ sư, sống ở Tokyo và chơi jazz on keyboard rất hay. Mình bảo Toshi, nếu sợ nuclear danger thì có thể đi khỏi đó không, anh bảo không, vì anh là người Nhật. Còn rất nhiều người Nhật đang phải chịu đựng đau khổ hơn mình. Nhưng, anh cũng nói, sợ chứ. Vì mình là con người mà.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-6818244667365395804?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/6818244667365395804/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/03/sakura-lan-man.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/6818244667365395804'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/6818244667365395804'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/03/sakura-lan-man.html' title='Sakura lan man'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-6842479655637019520</id><published>2011-03-14T11:28:00.000-07:00</published><updated>2011-03-14T23:32:37.701-07:00</updated><title type='text'>cát tường</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-xdLpsgXguhw/TX63pHi6skI/AAAAAAAABAg/yJM_53Wqf3E/s1600/IMG_0997.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 187px; height: 200px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-xdLpsgXguhw/TX63pHi6skI/AAAAAAAABAg/yJM_53Wqf3E/s200/IMG_0997.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5584102505014014530" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Hoa cát tường có tên khoa học Eustoma grandiflorum (Raf.) Shinn có nguồn  gốc từ miền tây nước Mỹ, có khả năng chịu lạnh tốt, du nhập vào Đà Lạt  nước ta lần đầu tiên khoảng hơn 8 năm về trước với nhiều chủng loại và  màu sắc đa dạng như: kem, tím, vàng, hồng, hồng phai, tím đậm, trắng  viền tím… Cát tường không rực rỡ như hoa cúc và không lộng lẫy như hoa  hồng nhưng lại thu hút khách bởi vẻ đẹp đơn sơ và bởi quan niệm cát  tường là loài hoa mang lại nhiều may mắn.&lt;/span&gt;  &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Hiện tại cát tường là  giống hoa được người tiêu dùng rất ưa chuộng và đang được sản xuất làm  hoa thương phẩm. Hoa cát tường được sản xuất nhiều ở Đà Lạt vì điều kiện  khí hậu và thổ nhưỡng nơi đây rất phù hợp với đặc điểm sinh trưởng của  nó. Ngoài ra, cát tường còn được coi là hoa chủ lực và làm lên thương  hiệu nhiều vườn hoa như vườn hoa Lang Biang Farm.... Tại đây, với diện  tích trồng hoa 6ha thì trồng hoa cát tường là chủ yếu đã cho những cành  hoa thân cao, hoa lớn. Đó chính là điểm mạnh đưa hoa cát tường của Lang  Biang Farm không chỉ nổi tiếng ở Đà Lạt mà cả ở TP. Hồ Chí Minh.&lt;/span&gt;  &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Hiện  nay, do nhu cầu chơi hoa cát tường ngày càng tăng, hoa sản xuất ra  không đủ cầu. Vì vậy, cuối tháng 3 vừa qua, Hiệp hội hoa Đà Lạt đã tổ  chức hội thảo chuyên đề về qui trình kỹ thuật canh tác, thu họach hoa  cát tường với sự có mặt của 10 nhà khoa học và hơn 40 người trồng hoa  trên địa bàn Đà Lạt để trồng hoa cát tường có hiệu quả và cung cấp tốt  nhất nhu cầu của người tiêu dùng.&lt;/span&gt;  &lt;span style="font-style: italic;"&gt;II. ĐẶC ĐIỂM SINH TRƯỞNG&lt;/span&gt;  &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Hoa  cát tường phát triển tốt ở điều kiện 70 - 80 Klux ánh sáng tự nhiên. Do  vậy vào mùa xuân hay mùa hè có cường độ ánh sáng cao nên thường phải  che lưới cho hoa. Hoa cát tường thích hợp với vụ dài ngày, có số giờ  chiếu sáng trong ngày tối ưu là 16 giờ trong ngày thì sẽ cho chất lượng  bông cao nhất.&lt;/span&gt;  &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Nhiệt độ tối thích cho hoa cát tường sinh trưởng  và phát triển là từ 18 – 20oC vào ban ngày và 15 – 18oC vào ban đêm.  Nhiệt độ vào ban đêm thấp hơn 15oC sẽ làm trì trệ quá trình sinh trưởng  của cây. Vào ban ngày, khi nhiệt độ cao hơn 28oC sẽ làm cho hoa nở sớm,  rút ngắn quá trình sinh trưởng của hoa và cho hoa kém chất lượng. Tùy  theo từng chủng loại giống mà có yêu cầu về nhiệt độ và quang chu kỳ  khác nhau, do vậy trước khi trồng nên tìm hiểu chủng loại giống mà bố  trí mùa vụ thích hợp.&lt;/span&gt;  &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Tính cả thời gian từ lúc gieo hạt cho đến  khi cây ra hoa là từ 20 – 23 tuần.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Lúc này ở ngoài chợ nhà mình bán nhiều hoa cát tường. Lại nhớ những năm học phổ thông, thì chợ chỉ bán hoa hồng, hoa cẩm chướng, hoa cúc trắng. Mình thật tiếc cho cái chòm bán hoa mấy chục năm ở góc chợ, lúc rày ra rõ là thất thế. Có hoa mà không nhiều, không đẹp, không rẻ, không biết giữ khách (thật ra thì H đi lâu rồi mấy bả mất mối là đúng rồi :),  làm ăn coi bộ ế ẩm, hoa bây giờ bán rải rác khắp chợ. Cạnh hàng rau là có bông. Cạnh hàng cá cũng có bông. Nói chung chợ mình phân bố có thay đổi, lộn xộn hơn xưa.&lt;br /&gt;Tết là phải có hoa, con nít phải có áo mới. Cả người lớn cũng nên có áo mới. Cho vui. :) Từ năm ngoái về nghe Tư Nguyên nói, Ba TN thích đi sắm quần áo mới. Vậy mà thấy cũng xốn xang. Thật ra không nhớ mặt Ba Mẹ TN lắm. Chỉ biết là hai bác dạy học. Người Huế. Mà sao, mình bây giờ yêu già kính trẻ vô cùng. Không có cuốn sách nào không bức tranh nào hay bằng cuộc đời của một con người.&lt;br /&gt;Đụng đến trái tim của nhau luôn là một cái duyên. Không mong nhiều hơn không mong ít hơn.  Tùy duyên chắc là vậy.&lt;br /&gt;Ba mua về một cây mai nhỏ. Mẹ mua hoa cúng, còn mình thì mang về bó cát tường. Lần đâu tiên mua và ngắm hoa cát tường. Cát tường không phải là một loài hoa lộng lẫy, kiêu kỳ. Không mắc nữa. Nhưng hoa nhất trong đám hoa mình ngắm ngoài chợ bữa đó. Màu sắc trang nhã, nhẹ nhàng. Không quá cứng không quá mềm. Hoa như một người con gái trẻ trung xinh xinh hiền hiền. :) Và tươi cũng rất lâu.&lt;br /&gt;Trong nhà, có thằng Tư là cũng thích hoa lắm. Nó cũng hay mua hạt gieo trồng linh tinh. Nó cũng hay để ý mấy hiệu hoa và chợ hoa (ex của nó là một con bé mỏng manh như hoa, cắm hoa rất đẹp) Cám ơn 2 đứa dắt chị đi chợ hoa Hồ Thị Kỷ lúc rạng sáng. Là cái lạ của Sài gòn mà chị rất thích. Tư lãng mạn. Chị cũng không biết người bản chất lãng mạn thì thích hợp làm cái gì trong cuộc đời nữa. :)&lt;br /&gt;Cát Tường còn là tên  1 bạn học mới của Thơ. Cát Tường từ Úc về. Trong lớp Thơ có bạn Ngân lai Mỹ đẹp như mơ từ Mỹ về nữa. Nên Thơ chỉ còn được làm hoa khôi thuần Việt thôi chứ khó so sánh quá. ( Năm ngoái ông nội nói tưởng cháu mình đẹp nhứt lớp ai dè có con bé kia nó múa quay vòng vòng mà đẹp quá :) Thơ học trường công gần nhà. Nằm giữa đường đi tới trường tiểu học của bác H. Thơ của mình, tối vẫn còn nằm ôm barbie ngủ. Ra chơi hay chơi rượt bắt với Cát Tường rồi về mét, có mấy chị kia lớp 4 lớp 5 chi đó bảo, em không được chơi với CT nữa, mẹ biết tại sao chỉ nói vậy không, tại mấy chị thích bạn CT. Cả trường ai cũng thích bạn CT hết. Làm cả nhà mình tò mò. Mẹ Thơ thấy mẹ CT đứng trước nhà thì mời vào chơi, bà nội thì nói à, nhà nó ở chỗ đó...gia cảnh vậy đó...Thơ tròn xoe mắt, ủa, sao bà nội biết vậy...:) Còn bác H, ngồi đàn thấy Thơ lăng quăng xung quanh cũng buông 1 câu, trời ơi, con trai mà tên Cát Tường. Cát Tường là cái bông này nè Thơ. :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Love you, my sweetie!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-6842479655637019520?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/6842479655637019520/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/03/cat-tuong.html#comment-form' title='5 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/6842479655637019520'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/6842479655637019520'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/03/cat-tuong.html' title='cát tường'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-xdLpsgXguhw/TX63pHi6skI/AAAAAAAABAg/yJM_53Wqf3E/s72-c/IMG_0997.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3042306282502022197.post-4620505114408236610</id><published>2011-03-10T21:26:00.000-08:00</published><updated>2011-03-13T22:25:39.072-07:00</updated><title type='text'>về ngoại</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-Qfu1x9KjWE8/TXnUz8hyFpI/AAAAAAAABAY/Chyq9biBLXU/s1600/DSC_3927.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 200px; height: 133px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-Qfu1x9KjWE8/TXnUz8hyFpI/AAAAAAAABAY/Chyq9biBLXU/s200/DSC_3927.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5582727201988679314" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-tgsVqIlviOY/TXnUVsX7FKI/AAAAAAAABAQ/AkyRj3vKqgs/s1600/DSC_3926.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 200px; height: 133px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-tgsVqIlviOY/TXnUVsX7FKI/AAAAAAAABAQ/AkyRj3vKqgs/s200/DSC_3926.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5582726682256282786" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-JY2w7eMDZAI/TXnUVGGK7RI/AAAAAAAABAI/IwsI0CQyv24/s1600/DSC_3925.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 200px; height: 133px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-JY2w7eMDZAI/TXnUVGGK7RI/AAAAAAAABAI/IwsI0CQyv24/s200/DSC_3925.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5582726671981276434" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-RQWnpieapAY/TXnUU3CgcHI/AAAAAAAABAA/SxvIBk8Wb1Y/s1600/DSC_3924.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 200px; height: 133px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-RQWnpieapAY/TXnUU3CgcHI/AAAAAAAABAA/SxvIBk8Wb1Y/s200/DSC_3924.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5582726667939377266" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-qH2vkLi2RMU/TXnS_QElspI/AAAAAAAAA_4/J2F0Bit9uME/s1600/DSC_3923.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 200px; height: 133px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-qH2vkLi2RMU/TXnS_QElspI/AAAAAAAAA_4/J2F0Bit9uME/s200/DSC_3923.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5582725197190247058" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-1c0mWjF2eDQ/TXnS-vqcokI/AAAAAAAAA_w/bHtMZz6feAo/s1600/DSC_3922.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 200px; height: 133px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-1c0mWjF2eDQ/TXnS-vqcokI/AAAAAAAAA_w/bHtMZz6feAo/s200/DSC_3922.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5582725188490666562" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/--eLyVOLQcqg/TXm5NUcUW3I/AAAAAAAAA_o/J7O_BZG49sE/s1600/DSC_3921.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 200px; height: 133px;" src="http://1.bp.blogspot.com/--eLyVOLQcqg/TXm5NUcUW3I/AAAAAAAAA_o/J7O_BZG49sE/s200/DSC_3921.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5582696851579362162" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-G6tzDydPVpM/TXm5MuwyR3I/AAAAAAAAA_g/0difsUQ8YCs/s1600/DSC_3920.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 200px; height: 133px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-G6tzDydPVpM/TXm5MuwyR3I/AAAAAAAAA_g/0difsUQ8YCs/s200/DSC_3920.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5582696841464661874" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-Fgv7cpq4MAg/TXm3-H2WRyI/AAAAAAAAA_Y/KSAR0Z0nS24/s1600/DSC_3919.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 200px; height: 133px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-Fgv7cpq4MAg/TXm3-H2WRyI/AAAAAAAAA_Y/KSAR0Z0nS24/s200/DSC_3919.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5582695490989213474" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-h2EAfyUobLg/TXm2yXVyAbI/AAAAAAAAA_Q/hac8rg1MrhI/s1600/DSC_3915.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 200px; height: 133px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-h2EAfyUobLg/TXm2yXVyAbI/AAAAAAAAA_Q/hac8rg1MrhI/s200/DSC_3915.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5582694189477527986" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3042306282502022197-4620505114408236610?l=huongphan20.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://huongphan20.blogspot.com/feeds/4620505114408236610/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/03/chi-em.html#comment-form' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/4620505114408236610'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3042306282502022197/posts/default/4620505114408236610'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://huongphan20.blogspot.com/2011/03/chi-em.html' title='về ngoại'/><author><name>Hươngxưa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/02907527536138016369</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_H6MhblL4uRM/TUNFli8xj0I/AAAAAAAAA7o/KYb4Tap75Bg/s220/me2.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-Qfu1x9KjWE8/TXnUz8hyFpI/AAAAAAAABAY/Chyq9biBLXU/s72-c/DSC_3927.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>4</thr:total></entry></feed>
